Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu
Chương 6: Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu
Chiếc lông vũ như gãi nhẹ trong tim .
Vì thế rướn lên, gần thêm chút nữa, định nhặt nó xuống. lúc chuẩn rút lui thì phát hiện tư thế … thuận lợi để hôn. Chỉ cần cúi thêm chút nữa thể hôn lên môi Diệp Chu.
Tim lập tức đập loạn. lý trí kéo lúc chuẩn “phạm tội”.
định từ bỏ cơ hội hiếm , thì Diệp Chu đột nhiên mở mắt , chằm chằm .
vì , ánh mắt khiến chột . Tay đang chống lên thành giường bỗng trượt một cái.
đó… cảm nhận môi chạm một nơi mềm mại!!!!!!!!!!!
Hình như… môi Diệp Chu!!!
Gợi ý siêu phẩm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt đang nhiều độc giả săn đón.
mà hôn trúng thật !!!
sững sờ phản ứng thế nào. Còn Diệp Chu thì đầu nhanh, như một thiếu nữ đàng hoàng kẻ quấy rối, nghiến răng nghiến lợi: “Tránh , cô định đè lên tới bao giờ?”
như bừng tỉnh từ cơn mơ, lập tức bật dậy, định chối… , định giải thích: “… thấy đầu cái gì đó bẩn bẩn, lấy xuống thôi.”
Diệp Chu bằng ánh mắt như thấy thấu tất cả: “Ờ, thế cái bẩn bẩn đó ? Lấy xuống ?”
“Lấy !” gật đầu như điên, định đưa chiếc lông vũ làm bằng chứng: “ xem !”
Ủa? Lông vũ nhỉ??
Diệp Chu nhịn nữa: “ ngoài.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
mất nụ hôn đầu, đêm đó ngủ yên, trong đầu cảm giác khi chạm môi , đến tận bốn giờ sáng mới .
Lúc tỉnh dậy một giờ chiều. Thôi c.h.ế.t !!! Lỡ mất giờ mang cơm .
nghĩ chắc Diệp Chu ở bệnh viện đang sốt ruột chờ , liền vội vàng cầm điện thoại định nhắn cho để yên tâm. khi mở thì… chẳng tin nhắn nào cả.
Thậm chí đến một câu hỏi thăm cũng . buồn.
Từ lúc nhập viện đến giờ cũng hai mươi ngày . Ngày nào cũng đưa cơm trưa cơm tối đến, gió mưa cũng nghỉ. Cùng chuyện, xem TV.
Dù thích , ít nhất cũng coi bạn bè chứ.
đột nhiên đến, mà hỏi han gì cả. sợ gặp chuyện gì đường ?
… vẫn giận chuyện hôm qua vô tình hôn ?
Đừng bỏ lỡ: Dung Yêu, truyện cực cập nhật chương mới.
đó cũng nụ hôn đầu mà. Và cố ý.
Càng nghĩ càng tức, cái tên đàn ông m.á.u lạnh sưởi ấm nổi ! Hừ, thèm đưa cơm cho nữa!
5
Diệp Chu đợi mãi trong bệnh viện mà vẫn thấy ai mang cơm tới cho .
Ban đầu Diệp Chu cũng chẳng nghĩ nhiều, tự gọi một phần đồ ăn ngoài. lúc đồ ăn đến, còn nghĩ: đến cũng , ngày nào cũng náo loạn thế , ảnh hưởng đến việc dưỡng thương.
khi nhận đồ ăn thì im bặt.
Thứ đen sì … cái gì ? Còn món canh thì đổ tung tóe như tràn đến tận cửa Nam Thiên Môn , còn uống nữa ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.