Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 972: Tỉnh Rồi Sao?
Cô sững sờ!
Cố Châu rõ ràng một tàn tật. thể mạnh đến ?
Cô thật sự tính toán lầm!
Kiều Niên mới vươn tay khỏi chăn, định dậy thì đàn ông đưa tay kéo cô lòng.
Kiều Niên nên lời.
Kiều Niên sững sờ một lúc. Cô đầu , thấy Cố Châu bên cạnh.
Cố Châu khẽ ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Kiều Niên. Lúc mới Kiều Niên. Ánh mắt như bầu trời rộng lớn.
- Niên Nhi, em tỉnh ?
Giọng hệt như lúc hai ân ái. Nó thấp và gợi cảm, khiến tai như đang mang thai.
Điều khiến cô hổ nhất lúc đó cứ khăng khăng gọi tên cô. Thậm chí còn ép cô đáp , còn bảo cô đừng ngại ngùng.
Trời ơi, đừng ngại chứ?
Giờ nghĩ đến việc tiếp xúc gần gũi với như , mặt cô đỏ bừng kiểm soát.
Lúc đó, cô thấy mệt mỏi đau đớn gì cả. Giờ thì cô thể cử động nữa.
Kiều Niên mím môi .
- Em...
Ờ.
Giọng cô khàn đặc!
Tất cả gã đàn ông trơ tráo .
Giờ cô thể cử động năng gì nữa!
Kiều Niên bẹp giường, lặng lẽ nhích sang một bên!
Cố Châu cảm nhận những cử động nhỏ Kiều Niên, nhỏ giọng hỏi.
- Giờ em ?
- Em... - Giọng Kiều Niên khàn khàn.
Cô ho khan, khàn giọng .
- Hình như em bôi thuốc giảm đau và uống thuốc...
Kiều Niên , mắt Cố Châu tràn ngập ý . nhẹ nhàng kéo Kiều Niên lòng, cắn nhẹ vành tai cô. Lúc mới .
- Xem em vẫn còn sức. Chúng tiếp tục nhé?
Tiếp tục?
Kiều Niên lúc vô cùng mệt mỏi. Cô tiếp tục nữa. Cô sang Cố Châu.
- , em ... ừm...
chút do dự, Cố Châu hôn lên môi Kiều Niên, áp sát cô.
[Em chào các độc giả yêu quý. nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Một lúc lâu , Cố Châu mới buông Kiều Niên . khuôn mặt đỏ bừng Kiều Niên, ánh mắt tràn ngập ý .
Bạn thể thích: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- làm đây? Em ngon quá.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Khụ khụ.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Kiều Niên ho khan một tiếng, nghiêm túc .
- Ừm, ông Cố... ừm!
Cố Châu hôn nhẹ lên môi Kiều Niên. khi buông cô , nghiêm túc .
- Em gọi nhầm tên . Đây coi như một hình phạt nho nhỏ dành cho em!
Kiều Niên im lặng.
- Cố Châu, ... Ồ!
- nữa !
- A Châu, đừng. Ồ!
Kiều Niên thật sự tiếp tục tranh cãi với Cố Châu nữa. Cố Châu làm việc. mạnh mẽ đến ?
- Chồng... – Kiều Niên gọi nửa chừng, cô thể thốt từ "chồng" , chứ đừng đến việc ánh mắt mong đợi Cố Châu.
- Nếu làm thế, cơ thể sẽ yếu !
- sẽ !
- Em bác sĩ!
- chờ em bao nhiêu năm !
Kiều Niên im lặng.
đàn ông thực sự lên kế hoạch cho cô từ lâu .
... .
Sáng hôm , tại bệnh viện.
Kiều Sơn và Tô Tuyết ăn sáng trong im lặng.
Ăn xong, Tô Tuyết dậy, vội vã dọn dẹp bát đĩa. Bà cúi đầu im lặng.
Cả phòng bệnh đều yên tĩnh. thể mơ hồ thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
khi Tô Tuyết ăn xong, Kiều Sơn ngẩng đầu bà, .
- Bà thật sự làm như ?
Tô Tuyết chôn chân tại chỗ, xa xa Kiều Sơn. Bà mím môi gật đầu. Sợ Kiều Sơn lo lắng cho , bà .
- Em làm .
Tô Tuyết nghĩ một kế sách hảo.
Bà rời khỏi phòng bệnh Kiều Sơn, thẳng đến phòng bệnh Kiều Hân. Bà đóng cửa và thấy vẻ mặt u ám Kiều Hân.
Tô Tuyết đang định thì thấy những ngoài cửa phòng bệnh Kiều Hân xì xào bàn tán.
- Các ? Chính phụ nữ trong phòng bệnh tự tay đánh gãy chân cha cô !
- Kiều Sơn thật đáng thương. Đứa con gái mà ông vất vả nuôi nấng bấy lâu đánh gãy chân ông . Thật kinh khủng!
- Thật vô ơn!
- Loại đàn bà đáng sống!
... .
Tô Tuyết trong phòng bệnh Kiều Hân. Cả bà và Kiều Hân đều rõ mồn một những gì bên ngoài .
Chưa có bình luận nào cho chương này.