Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 390: Từ Đường Tổ Tiên
Thật , Tưởng Nguyệt cũng chút ích kỷ riêng. Cô khác chuyện A Châu và Kiều Niên kết hôn.
Hơn nữa, cô hy vọng khi A Châu chịu công khai chuyện hôn nhân với thế giới bên ngoài, cô sẽ cạnh .
Cô trở thành Nhị thiếu phu nhân nhà họ Cố.
Tưởng Nguyệt , Tống Vũ hiểu , cô .
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Hèn gì chị thấy cô cùng Cố lão phu nhân đến nhà họ Lục!
Mắt Tưởng Nguyệt lóe sáng. Tống Vũ lẽ đang nhắc đến ngày giỗ Đại tiểu thư họ Lục. Chắc hẳn Kiều Niên đến để tặng quà.
Một nụ nhẹ hiện lên môi Tưởng Nguyệt, cô .
- Cô thêu chữ "Thọ" thật túi."
Tưởng Nguyệt , Tống Vũ lập tức ấn tượng.
Hôm đó, cô thấy một chiếc túi tinh xảo chiếc bình. Cô ngờ nó do Kiều Niên thêu.
lâu , xe đến cửa biệt thự nhà họ Cố.
Tưởng Nguyệt mỉm , tháo dây an , lễ phép hỏi.
- Chị Tống Vũ, chị uống khi ?
Tống Vũ liếc thời gian, lắc đầu .
- Giờ cũng muộn , chị tiện làm phiền Cố lão phu nhân. Hôm khác chị sẽ đến thăm!
- , cảm ơn chị Tống Vũ đưa em về.
- Chị em chúng quá quen thuộc , cần khách sáo!
Tưởng Nguyệt xuống xe, Tống Vũ lái xe .
Tưởng Nguyệt nguyên tại chỗ xe Tống Vũ rời . Đôi mắt khẽ nheo , tràn ngập vẻ ghen tị.
Tuy Tống Vũ chỉ con nuôi nhà họ Lục, Lục Châu vẫn thừa nhận sự tồn tại cô . Địa vị Tống Vũ ở nhà họ Lục cao hơn cô nhiều ở nhà họ Cố.
Khi Tưởng Nguyệt thấy xe Tống Vũ khuất dạng góc đường, cô thu hồi suy nghĩ, bước .
Tưởng Nguyệt bước phòng khách, đang định lên lầu thì thấy Cố Châu xuống với vẻ mặt âm trầm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cố Châu lạnh lùng Tưởng Nguyệt, .
- Tưởng Nguyệt, theo !
Lúc , thấy Kiều Niên cầu thang tầng hai, tim Tưởng Nguyệt như ngừng đập. Lập tức, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, cô cảm thấy khó thở.
Tưởng Nguyệt nhớ lời Kiều Niên ở khách sạn. Cô do dự một chút, mím môi .
- A Châu, giờ cũng muộn . chúng đợi đến ngày mai nhé?
Cố Châu gì, tiếp tục xuống cầu thang.
Tưởng Nguyệt chôn chân tại chỗ, làm .
Kiều Niên từ lầu bước xuống, lạnh lùng liếc Tưởng Nguyệt. đó, cô bình tĩnh bước xuống. Xem đêm nay Tưởng Nguyệt sẽ chịu khổ.
Run rẩy vì sợ hãi, Tưởng Nguyệt theo Kiều Niên từ đường. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt. định dâng hương, cô thấy Cố Châu lạnh lùng .
- cần dâng hương.
Tưởng Nguyệt lặng lẽ rụt tay về, cảm thấy chút ngượng ngùng.
- Nhỡ làm bẩn từ đường thì . - Cố Châu lạnh lùng .
Sắc mặt Tưởng Nguyệt tái nhợt. Cô mím môi, cẩn thận hỏi.
- A Châu, chúng đến muộn thế ?
- Nếu nhớ nhầm, chính bà nội dẫn cô đến đây để với tổ tiên nhà họ Cố rằng bà cô làm cháu gái đỡ đầu bà. Cô còn nhớ ?
Khi Tưởng Nguyệt thấy câu hỏi Cố Châu, cô nghiêm túc gật đầu. Bà nội thừa nhận cô cháu gái đỡ đầu . Ngày hôm đó bước ngoặt cuộc đời cô, cả đời cô cũng thể quên.
- cô còn nhớ lời hứa ban đầu ?
Tưởng Nguyệt gật đầu.
- thì nữa .
Giọng Cố Châu như ác quỷ từ địa ngục, khiến Tưởng Nguyệt lạnh cả . Cô bất an Cố Châu, cắn môi.
- Em sẽ chăm sóc bà thật , sẽ làm tổn hại đến danh dự nhà họ Cố, cũng sẽ làm hại đến nhà. Em sẽ bao giờ quên ý định ban đầu !
- cô làm ? - Cố Châu Tưởng Nguyệt chăm chú, giọng bình thản như nước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.