Tổng Giám Đốc Lục, Phu Nhân Mới Là Ánh Trăng Sáng Đêm Đó
Chương 177: Năm năm sau
Lục Cảnh Mặc nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng : " còn ? còn mau tìm !"
"Đang tìm đây."
Tiêu Minh xong, điện thoại liền reo.
Khi xong báo cáo cấp , cả , ngây như phỗng.
, tất cả đều xong !
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lục Cảnh Mặc thấy sắc mặt , truy hỏi: " ? tin tức gì về Diệp Giai Hòa ?"
Tiêu Minh thể tin : "Họ , phu nhân... cô ... cô phá t.h.a.i ."
Lục Cảnh Mặc kinh ngạc , túm lấy cổ áo , giận dữ : " cái gì? nữa!" "Phu nhân phẫu thuật ."
Tiêu Minh cứng đầu : " nhận báo cáo , phẫu thuật bắt đầu hơn nửa tiếng ..."
Đầu óc Lục Cảnh Mặc trống rỗng, bỏ , chạy vọt ngoài.
Thang máy mãi lên, dứt khoát chạy xuống cầu thang bộ.
đường, vượt bao nhiêu đèn đỏ, tiếc , đường phố Hải Thành luôn tắc nghẽn như .
Khi đến bệnh viện, một giờ đó.
Đến khoa sản, bất chấp sự ngăn cản bất kỳ ai, xông phòng phẫu thuật.
Các y tá ở đó đang dọn dẹp dụng cụ.
tùy tiện túm lấy một y tá, hỏi: "Diệp Giai Hòa ? các cô phẫu thuật cho cô ?"
Y tá : " sản phụ m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng đó ? , làm xong hai mươi phút ."
Gân xanh thái dương Lục Cảnh Mặc giật giật, nghiến răng hỏi: "Ai cho phép các cô phẫu thuật cho cô ? Ai cho phép các cô làm?"
Y tá ngơ ngác : " sản phụ tự yêu cầu, cô tự ký giấy đồng ý phẫu thuật."
xong, cô đưa giấy đồng ý phẫu thuật cho Lục Cảnh Mặc, : " tự xem ."
Trong ô chữ ký, ba chữ Diệp Giai Hòa hiện rõ mắt , mỗi chữ, đều nét chữ cô .
Lục Cảnh Mặc run rẩy cầm tờ giấy đồng ý phẫu thuật trong tay, vẫn thể tin .
Cô lương thiện như , yêu đứa bé như , làm thể nhẫn tâm kết thúc sinh mạng đứa bé ?
Diệp Giai Hòa, thật sự làm tổn thương cô quá sâu, cô dùng cách để cắt đứt quan hệ với , còn chút liên quan nào nữa ?
Tim như một bàn tay lớn xé nát, trở nên m.á.u thịt lẫn lộn.
lấy điện thoại , lập tức gọi cho Diệp Giai Hòa.
đầu dây bên , tiếng tắt máy như dự đoán.
Đột nhiên, WeChat reo.
tin nhắn thoại Diệp Giai Hòa.
lập tức mở , giọng khàn khàn và mệt mỏi Diệp Giai Hòa vang lên.
"Lục Cảnh Mặc, như , chúng còn một chút quan hệ nào nữa. Chúng , ai nợ ai nữa. hại c.h.ế.t cha , sẽ g.i.ế.c con , chúng , hòa !"
"!"
Lục Cảnh Mặc gào thét khản cả giọng, như một con sư t.ử mắc kẹt trong tuyệt vọng, trút hết sự tức giận và cam lòng trong lòng.
lâu , mới sắp xếp suy nghĩ, lập tức bảo Tiêu Minh đưa tìm ở các bệnh viện lớn và sân bay, ga tàu cao tốc, v.v.
nhất định tìm thấy Diệp Giai Hòa!
Dù cô bỏ đứa con , cũng nhất định tìm thấy cô , đối mặt chất vấn cô !
tuyệt đối sẽ để cô một cách rõ ràng như !
Ngay cả bản cũng sắp rõ, bây giờ , rốt cuộc hận cô , yêu cô ?
Nếu phụ nữ xuất hiện mặt , rốt cuộc sẽ đối xử với cô như thế nào?
...
Năm năm .
Trong phòng thí nghiệm trường y hàng đầu nước M.
Một phụ nữ trẻ với mái tóc bob gọn gàng, đeo kính gọng đen, chuyên tâm nghiên cứu khoa học.
Mặc dù cô đeo khẩu trang màu xanh, vẫn ảnh hưởng đến đôi lông mày và đường nét tinh xảo.
Lúc , đồng nghiệp bước cửa : "Chị Susan, chị quên đón hai bé ! Vẫn giáo sư Cận giúp chị đón đấy."
Susan, tên Diệp Giai Hòa ở trường học tại .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-giam-doc-luc-phu-nhan-moi-la--trang-sang-dem-do/chuong-177-nam-nam-.html.]
Và cô , cũng gia nhập đội ngũ Cận Nam Bình từ bốn năm .
Ở đây, cô mệnh danh thiên tài nghiên cứu khoa học, vì tài năng nghiên cứu khoa học cực cao, t.h.u.ố.c chữa bệnh tim do Diệp Giai Hòa nghiên cứu nhiều đạt bằng sáng chế, và cũng đăng nhiều tạp chí y học nổi tiếng.
Nghĩ đến bốn năm qua, vì nghiên cứu khoa học mà bỏ bê việc đồng hành cùng hai đứa con, Diệp Giai Hòa bỗng cảm thấy .
Đồng nghiệp Lily nhắc nhở cô, "Chị ơi, hôm nay sinh nhật hai bé đó, chị quên ?"
", ." Diệp Giai Hòa vỗ đầu , buồn bã : "Gần đây bận tối mắt tối mũi, đều giao cho dì giúp việc trông. em vẫn đang làm thí nghiệm, ."
Lily , : "Chị làm đến bước nào , em tiếp tục giúp chị làm, chị mau về . Giáo sư Cận mua bánh kem , chỉ còn thiếu chị thôi."
Diệp Giai Hòa do dự một chút, làm hai đứa trẻ thất vọng, liền cảm ơn, " , em đây, làm phiền em nhé Lily."
"Với chị mà còn khách sáo gì?"
Lily em gái cùng nhóm với họ, đều thuộc đội ngũ Cận Nam Bình.
Cô bình thường hóng hớt nhất, bây giờ, cô hì hì Diệp Giai Hòa, : "Chị ơi, chúc hai bé sinh nhật vui vẻ, tối nay mau dỗ hai bé ngủ, dành nhiều thời gian hơn với giáo sư Cận nhé!"
Diệp Giai Hòa nũng nịu liếc cô một cái, : "Cẩn thận ngày mai giáo sư Cận đến, phạt em trực ba đêm liên tiếp ở khoa đấy!"
xong, cô vội vàng chạy về nhà.
xe, còn món quà cô mua cho hai đứa trẻ tháng , phần thưởng vì chúng đạt điểm A ở trường mẫu giáo.
Xem hôm nay, cô chỉ thể đây quà sinh nhật tặng chúng.
mở cửa nhà, mùi thơm bít tết và pizza xộc thẳng mũi.
Một bé trai và một bé gái đồng loạt lao cô.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) đang nhiều độc giả săn đón.
" ơi! về muộn thế ạ?"
Bé gái nhảy lòng cô,"""Ôm cổ Diệp Giai Hòa, cô bé nũng nịu : "Nhiễm Nhiễm nhớ dì c.h.ế.t mất, quà ạ? Dì mua quà cho con và trai ?"
Khuôn mặt mũm mĩm, hồng hào cô bé trông vô cùng đáng yêu, như một búp bê sứ.
Lúc , bé mặc bộ vest đen bên cạnh khinh thường hừ một tiếng, : "Nhiễm Nhiễm, em thật ngây thơ! bận như , chắc chắn quên mua quà !"
Diệp Giai Hòa đặt cô bé trong lòng xuống, xổm xuống véo má con trai, : "Con quỷ nhỏ , thể quên mua quà cho hai bảo bối chứ?"
xong, cô lấy một con búp bê phiên bản giới hạn và một bộ Lego phiên bản giới hạn, : " khó khăn lắm mới kiếm cho các con, thích ?"
Dương Dương nhận lấy bộ Lego, vẻ mặt giả vờ trầm tư lúc nãy lập tức trở vẻ trẻ con, ngạc nhiên : " ơi, con thích bộ ?"
Nhiễm Nhiễm vui mừng khôn xiết, ôm búp bê nhảy nhót, " thật vĩ đại, Nhiễm Nhiễm yêu nhất!"
Diệp Giai Hòa xoa đầu hai đứa trẻ, mỉm : "Các bảo bối, sinh nhật vui vẻ! Các con cứ chơi ở đây nhé, xem chú Cận."
, cô về phía nhà bếp.
Cận Nam Bình quen thuộc với thứ ở đây, thành thạo dọn dẹp tàn cuộc khi nấu ăn, : "Về ? Thí nghiệm thế nào ?"
Diệp Giai Hòa bĩu môi, : "Kết quả thí nghiệm mấy ngày nay lý tưởng, hôm nay em nghĩ một ý tưởng mới, nên mới quên mất sinh nhật hai đứa trẻ."
Cận Nam Bình mỉm , an ủi: "Đề tài vội vàng như , hơn nữa, ý tưởng đề tài vốn phức tạp, cứ từ từ, ai thúc giục em ."
Diệp Giai Hòa đáp bằng một nụ ơn, : "Thầy Cận, cảm ơn thầy."
Mấy năm nay, nhờ Cận Nam Bình giúp đỡ cô trong học thuật và cuộc sống.
Ở nơi xa lạ , cô thậm chí còn cảm thấy, Cận Nam Bình duy nhất cô.
Và Cận Nam Bình chỉ nhàn nhạt : "Em quên , với em đây, nếu ở phòng thí nghiệm, em thể gọi thẳng tên . Ngay cả ở bệnh viện, em cũng thể gọi thẳng tên ."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Cái ... em vẫn quen lắm."
Diệp Giai Hòa ngượng ngùng, : "Em luôn coi thầy và trai, em thể gọi tên ."
Cận Nam Bình khẽ thở dài, che nỗi buồn trong mắt.
lâu như , Diệp Giai Hòa đối với , vẫn như , kính trọng và lịch sự.
Cô vĩnh viễn, chịu cho một phận nào khác.
Buổi tối, Cận Nam Bình và Diệp Giai Hòa tổ chức sinh nhật cho hai đứa trẻ xong, Nhiễm Nhiễm và Dương Dương liền nóng lòng chạy phòng, bắt đầu chơi những món quà riêng .
Và Diệp Giai Hòa cau mày xoa thái dương.
Cận Nam Bình thấy , quan tâm hỏi: " ? bắt đầu đau đầu ?"
"Ừm..."
Diệp Giai Hòa buồn bã : "Gần đây, đầu bắt đầu đau âm ỉ, quá dữ dội, luôn cảm thấy thoải mái. Hơn nữa, còn mơ thấy những giấc mơ lộn xộn."
Trong mắt Cận Nam Bình lóe lên một tia khác lạ, : "Thế , ngày mai, vẫn đưa em đến chỗ Mark xem . Trong lĩnh vực ngoại thần kinh, chuyên gia nhất."
Diệp Giai Hòa thở dài, buồn bã : "Đáng tiếc, dù chuyên nghiệp đến mấy, cũng thể giúp em nhớ những chuyện qua. Trong đầu em, luôn cảm thấy một trống. Em cố gắng nghĩ, nhớ gì cả. Mặc dù kể cho em một chuyện khi em mất trí nhớ, em vẫn chút ấn tượng nào."
Cận Nam Bình kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng, nhàn nhạt : "Ngày mai, chúng cứ xem ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.