Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 50
Chiếc xe bò bắt đầu di chuyển, Hà Loan Loan ngẩn , mở bao thấy bên trong bánh rán bột đường đỏ!
Phía lớp bánh một bọc giấy, trong đó mấy tờ tiền cộng thêm một tờ giấy ghi tiền Hà Thủ Phúc cho cô.
Tuy quan hệ cô và chị dâu Dương Ngọc Phương mấy thiết, đây cũng vì Trần Thúy Hoa chọc phá.
khi Trần Thúy Hoa rời , cô cũng đối xử với Dương Ngọc Phương và con cô khá , Dương Ngọc Phương đều ghi nhớ sâu sắc trong lòng.
Đây ý Dương Ngọc Phương dành cho cô.
Ngày thường bọn họ đều tiếc dám ăn bánh bột, bây giờ Dương Ngọc Phương làm bánh bột cho cô mang theo.
Mà bản Hà Thủ Phúc cũng chẳng bao nhiêu tiền, e ông hỏi mượn khác.
Hà Loan Loan bánh bột, lâm suy tư. Trần Thúy Hoa , Dương Ngọc Phương ôm theo đứa nhỏ và Hà Thủ Phúc làm ruộng, Hà Đại Cương lên trấn làm trong nhà máy, cuộc sống bọn họ chắc chắn sẽ lên.
Cố Dục Hàn ở bên cạnh nhẹ nhàng vỗ vai cô, lời nào.
Thật mấy ngày nay cũng hỏi thăm rõ ràng tình huống nhà họ Hà. Hà Thủ Phúc nhát gan, lẽ quan tâm nhiều tới Hà Loan Loan cũng xem như nhà cô.
tình cảm Hà Loan Loan dành cho đám Hà Thủ Phúc phức tạp, vì thế nguyện ý ở giữa làm hòa giải.
Cố Dục Hàn mua cho nhà họ Hà hai mươi cân bột, hai mươi cân gạo, cộng thêm nguyên liệu nấu ăn còn dư tiệc rượu cũng đủ cho bọn họ trong một thời gian.
Kể từ đây về , và Hà Loan Loan sẽ một cuộc sống mới.
cô chịu đựng nhiều tủi như , từ nay về , điều đó sẽ lặp nữa.
hơn nửa ngày di chuyển, hai cuối cùng cũng tới Cục Dân chính tại huyện thành. Nơi đây quá đông đúc, nên việc đăng ký kết hôn diễn nhanh chóng.
Lúc Hà Loan Loan nhận giấy hôn thú, cô vẫn còn cảm thấy chút hoảng hốt, cứ như mà kết hôn ? khi sang Cố Dục Hàn, cô thấy dường như quyết định cũng hề tồi. Dù đàn ông cao lớn, trai, gia cảnh tồi, và đối xử với cô cũng chu đáo.
Hà Loan Loan hạ quyết tâm, cô sẽ nghĩ về quá khứ bi thảm nữa. Từ giờ trở , cô sống thật cho hiện tại.
Đồng thời, cô cũng sẽ lên kế hoạch tới bệnh viện nơi cô, Hà Tú Uyển, sinh cô để điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t năm đó bà.
Ngoài , việc thi đại học cũng một mục tiêu quan trọng trong kế hoạch cô.
Chuyến tàu hỏa Tây Bắc nhanh chóng khởi hành. Mặc dù đường đổi xe nhiều , Hà Loan Loan cũng cảm thấy quá mệt mỏi.
Cố Dục Hàn mua vé giường cho cả hai. Suốt hành trình, đều mang vác hành lý. Vóc dáng cao ráo, chân dài tràn đầy năng lượng. Vốn dĩ Hà Loan Loan cũng dậy phụ giúp, còn kịp thẳng Cố Dục Hàn ấn xuống.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Em nghỉ ngơi , cứ để làm ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
sắp xếp hành lý xong xuôi lấy nước ấm, rửa trái cây, lấy gói bánh quy trong giỏ đặt mặt Hà Loan Loan. Thậm chí còn chu đáo chuẩn cho cô hai quyển sách để g.i.ế.c thời gian.
Xem thêm: Dung Yêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Những cùng toa thấy thế nhịn trêu chọc Hà Loan Loan: "Đối tượng cô đối xử với cô quá."
Đối tượng? Hà Loan Loan thấy hai từ đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, cô thể thừa nhận, Cố Dục Hàn đối xử với cô tận tâm.
Lộ trình dài dằng dặc, xe lửa ròng rã bốn năm đêm. Cho dù cả đoạn đường Hà Loan Loan cần làm gì, sự xóc nảy liên tục tàu cũng khiến cô tái nhợt mặt mày.
Ăn uống dọc đường cũng kham khổ, chủ yếu lương khô. Đôi khi, Hà Loan Loan sẽ đợi tới giờ ngủ để lén "biệt thự" ( gian) ăn một chút thức ăn nóng. Cô cũng chia sẻ cho Cố Dục Hàn một ít, nghĩ bây giờ hai vẫn thiết tới mức đó, cũng dám với về chuyện gian nông trường.
Hà Loan Loan đảo mắt, toa xe sẵn nước nóng. Cô đập một quả trứng gà bát, cho thêm một ít rong biển vụn, rắc muối ăn, đổ nước sôi , nhỏ thêm hai giọt dầu mè. Một chén canh trứng gà thơm ngào ngạt thành!
thể bẻ bánh bột ngô khô cứng nhúng đó, hương vị cũng tệ!
Tuy thể chất Cố Dục Hàn , mấy ngày xe đều gặm lương khô cứng ngắc, chút mùi vị. Bỗng nhiên thể húp một bát canh trứng thơm ấm thì vô cùng thỏa mãn.
Hà Loan Loan chỉ húp nửa chén no, phần còn dư đều cho Cố Dục Hàn. ngửa đầu, một húp cạn sạch.
Mùi thơm canh trứng gà tràn ngập trong toa xe, khiến tất cả hành khách đều đói đến mức bụng kêu rột rột!
Bát canh trứng gà khiến Cố Dục Hàn nhớ mãi quên, đương nhiên đó chuyện .
Tháng Mười cuối thu năm 1985, cửa xe lửa mở thì một luồng gió lạnh buốt cũng ập . Hà Loan Loan giương mắt lên, cuối cùng cũng tới nơi đóng quân Cố Dục Hàn.
Nơi thời tiết hoang mạc hóa hanh khô, bốn bề gió cát, tới mùa thu đông cũng chẳng còn nhiều cây xanh, định cuộc sống ở đây sẽ hề dễ dàng.
Cố Dục Hàn mang hết hành lý xuống xe, đầu thấy gương mặt nhỏ trắng như tuyết Hà Loan Loan và lọn tóc mai gió thổi tán loạn, bỗng nhiên chút hối hận.
nay hề cưới vợ chính vì phụ nữ nào tới nơi khắc nghiệt, giao thông bất tiện chịu khổ cùng .
Mấy năm nay, ít đồng đội cho vợ con tùy quân. Mỗi vợ chồng họ cãi , phụ nữ đa phần đều lóc bảo cô vì mà tới nơi tồi tàn chịu khổ.
Cố Dục Hàn đối mặt với cảnh tượng như .
tình nguyện ở đây mang thanh xuân phụng hiến cho Tổ quốc, cũng thể ép buộc con gái nhà lãng phí tuổi trẻ ở nơi .
Ai ngờ giờ đây kết hôn, còn cưới một cô gái yếu mềm, xinh như hoa như ngọc.
Cũng Hà Loan Loan thể thích nghi với cuộc sống ở đây ?
Cố Dục Hàn trầm tĩnh mở lời: "Em ở đây mấy ngày thử xem, nếu quen thì sẽ xin nghỉ phép đưa em về quê, ở chỗ cha . Cuộc sống ở quê nhà tương đối thuận tiện, hơn ở đây nhiều."
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.