Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 223
Viên Tuệ lắc đầu, chỉ tay về phía đại điện: “ thí chủ hãy quỳ gối Phật, thành tâm cầu nguyện nửa ngày. Bần tăng sẽ cầu cho thí chủ một lá bùa hộ mệnh.”
Cố Dục Hàn hai lời, lập tức đến đại điện quỳ gối.
Thấy quỳ xuống, Viên Tuệ xoay sân . Tiểu sa di vội vàng đuổi theo : “Sư phụ? việc cầu bùa hộ mệnh quỳ lâu như ạ?”
Viên Tuệ nhạt: “Vợ chồng họ vốn dĩ tình sâu duyên mỏng manh. Kiếp họ đều dùng m.á.u thịt để đổi lấy. Bùa hộ mệnh tầm thường nào thể bảo hộ ? Dù lão nạp cũng rảnh rỗi, chi bằng giúp họ một tay.”
Cố Dục Hàn cố chịu đựng cơn đau ngay miệng vết thương, quỳ nửa ngày trời, cuối cùng đổi một lá bùa hộ mệnh từ Đại sư Viên Tuệ.
dùng túi thơm gói cẩn thận, lời cảm ơn mới xuống núi.
Mang theo vết thương xuống núi khiến đường càng thêm gian nan. Cố Dục Hàn tìm đến phòng khám gần đó để xử lý miệng vết thương. Bác sĩ ở đấy vô cùng sợ hãi, kiến nghị mau chóng đến bệnh viện lớn kiểm tra diện.
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cố Dục Hàn thể đợi . chẳng hề để tâm đến những vết thương ngoài da , dù đ.â.m mười mấy nhát, may mắn ảnh hưởng tới nội tạng. Vì , ngay trong hôm đó, lên chuyến tàu lửa trở về. Lộ trình về Tây Lâm tổng cộng mất mười tiếng, suốt đường sốt cao, tâm trí mơ màng. ý niệm gặp Loan Loan ngày càng mãnh liệt. Nhớ cô, nhớ đến cồn cào!
Cả tối hôm đó, Hà Loan Loan cũng chợp mắt yên . Đến sách vở cũng thể đầu. Cố Dục Hàn ngoài lâu như , báo chí đều kể về sự tích dũng , Loan Loan những điều bất thường ẩn những dòng chữ đầy hào hứng . Một trận chiến khốc liệt đến thế, bọn bắt cóc c.h.ế.t mấy , liệu Cố Dục Hàn thể bình an vô sự rút lui ? Chỉ cần nghĩ đến việc thương lòng cô quặn thắt.
Mười hai giờ đêm, đầu xuân vẫn còn chút lạnh se sắt. Hà Loan Loan dứt khoát bò dậy, cầm cuốn nhật ký. xong ngày tháng, cô thể thêm gì nữa, bất giác bắt đầu nguệch ngoạc tên Cố Dục Hàn.
Mãi đến khi thấy tiếng gõ cửa khe khẽ, cô lập tức tỉnh táo, chạy như bay cửa : “Ai đó?” Âm thanh quen thuộc vang lên khiến từng lỗ chân lông cô như bốc cháy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ đây, Cố Dục Hàn.”
Hà Loan Loan vui mừng mở cửa, thấy đàn ông cao lớn, phong trần, đầy mệt mỏi trong bóng đêm. mang theo khí lạnh buốt giá, khuôn mặt ôn nhuận như gió xuân. đưa tay nắm lấy tay cô, kéo cô n.g.ự.c ! Hít hà hương thơm cô thật lâu, cứ như thể tìm chốn dừng chân cuối cùng, mang cảm giác vô cùng yên tâm!
Sợ quấy rầy Hạ Quân và hai đứa nhỏ, Hà Loan Loan và Cố Dục Hàn nhanh chóng rón rén về phòng riêng.
Hai về đến phòng, Hà Loan Loan lấy ấm nước nóng, rót nước ấm cho uống. Nào ngờ tay cô giữ chặt. thuần thục đẩy cô lên ván cửa, cúi đầu ngấu nghiến môi cô.
Nụ hôn dồn dập và nóng bỏng, đàn ông dễ dàng cạy mở hàm răng cô, trầm mê hưởng thụ sự ngọt ngào . Hà Loan Loan lập tức mềm nhũn, đôi mắt ướt át, run rẩy đáp trả .
Lúc mới cửa, cả vẫn còn lạnh bao phủ. Giờ đầy hai phút mà cả hai đều cảm thấy thể khô nóng, bầu khí trong phòng trở nên vô cùng ái . Lúc làm gì, cô cũng nguyện ý theo.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Cố Dục Hàn cố gắng kiềm chế, rời khỏi môi cô, giọng chút hối hận: “ tàu lửa hôi quá, còn kịp tắm rửa.”
Hà Loan Loan trực tiếp bổ nhào n.g.ự.c , ôm chặt lấy : “Em chê.” thể bình an về cô mãn nguyện lắm !
Chỉ một giây, Cố Dục Hàn hiểu rõ tâm tình cô, nghẹn ngào lên tiếng: “Loan Loan, nhớ em lắm, nhớ em đến phát điên.”
Hà Loan Loan tủi như một chú mèo con: “Em cũng .”
điều kỳ quái Cố Dục Hàn làm bước tiếp theo, trong mắt đầy rẫy dục vọng vẫn cố nhịn xuống: “ múc nước ngâm chân và lau một chút.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.