Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Thề Tôi Là Một Con Mèo Tốt

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

một con mèo tam thể lông dài quý phái.

Khi chủ nhân nhặt về, mới năm tháng tuổi.

Thật lúc đầu chủ nhân nhặt về, lo lắng liệu nuôi nổi .

May mắn , chỉ gu thẩm mỹ thậm tệ chứ nghèo thật.

Chậu cát, thức ăn hạt nhập khẩu cho mèo con, cây mèo đệm lông, thiếu thứ gì cả.

Sáng hôm , chuông điện thoại đánh thức chúng dậy.

Giọng ở đầu dây bên đầy phấn khích: "Đại ca! Thằng đó ở cổng trường! Mau đến!"

Chủ nhân lập tức tỉnh táo, khoác chiếc áo khoác màu cam chói mắt, chụp chìa khóa lao ngoài.

Phiền phức.

nhảy khỏi cây mèo, ngậm chặt ống quần rộng thùng thình .

"Chậc!"

lảo đảo một cái cúi đầu , bực bội gãi đầu.

"Đừng làm loạn! Bố việc gấp!"

vẫn ngậm chặt vải buông, trong cổ họng phát tiếng gừ gừ cảnh báo.

sững sờ một lát, đột nhiên vỗ trán: "Chết tiệt! Quên cho con ăn !"

lao nhanh trở , ào ào đổ đầy nửa bát thức ăn cho .

"Xong ! Ăn !"

.

nữa cắn chuẩn xác ống quần , móng vuốt cào cào lên mu bàn chân , lực đạo kiên quyết hơn.

"???"

bát thức ăn đầy ắp, , vẻ mặt ngơ ngác kèm theo chút phát điên.

"Bố chịu con đó!"

nhấc lên bằng một tay đó nhét trong chiếc áo khoác đang mở, kéo khóa "xoẹt" một tiếng đến cổ, chỉ để lộ mỗi cái đầu mèo ngoài.

Điểm đến xa, chỉ ở một con hẻm nhỏ bên hông cổng trường.

Đàn em Cường Tử và vài nữa đang chặn một nam sinh mặc đồng phục xanh trắng.

Nam sinh gầy gò thư sinh như thấy bọn họ vẫn hề hoảng sợ.

Trong tầm , một dòng chữ màu trắng hiện lên đầu : Nam chính, Tống Như Mặc.

lập tức đầu chủ nhân.

Nam hai, Lục Tử Kỳ.

Nam hai?

Kinh nghiệm cho pháo hôi kết cục thảm khốc.

! sen hót phân !

Lục Tử Kỳ nhét tay Cường Tử bước một bước tới, đưa tay túm lấy cổ áo Tống Như Mặc!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

vùng thoát khỏi tay Cường Tử.

"A!"

Lục Tử Kỳ đau điếng rụt tay , cổ tay mấy vết răng mèo rõ ràng.

kinh ngạc cúi đầu, thấy vững vàng tiếp đất.

"Đại ca! đánh còn mang mèo theo ?"

Mắt Cường Tử và mấy trợn tròn.

Lục Tử Kỳ thở hổn hển, một tay nhấc lên, tay vỗ nhẹ đầu : "Đồ vong ơn bạc nghĩa! Bố nuôi con ăn nuôi con uống, con giúp ngoài cắn bố ?!"

dứt lời…

"Ú… Ú… Ú…"

Một chiếc xe cảnh sát dừng bên đường.

Cảnh sát bước xuống xe, ánh mắt quét qua bọn họ: " ai gây chuyện ?"

Lục Tử Kỳ lập tức xòa, nhấc lên cao: " ! Cảnh sát xem, ai đánh mà mang mèo theo chứ?"

lúc, vô tội kêu: "Meoooo…”

Cảnh sát lướt qua Cường Tử và những khác , lông mày giãn : "Giải tán giải tán! Mau về nhà !"

Xe cảnh sát rời .

Lục Tử Kỳ thở phào một , đột nhiên nhấc lên sát mặt, "chụt" một tiếng hôn lên trán : "Phúc tinh! Tiểu phúc tinh bố! Nếu con thì hôm nay các trai chắc chắn đồn đó!"

Ở đầu con hẻm, Tống Như Mặc đẩy đẩy mắt kính, ánh mắt tròng kính u ám đến mức thể rỉ nước.

chằm chằm , môi mím thành một đường thẳng lạnh lùng.

Kế hoạch hảo, một con mèo phá hỏng.

Lục Tử Kỳ chú ý, lật , đưa bàn tay lớn định sờ xuống bụng : ", con mèo đực mèo cái nhỉ…"

"Meoooo!"

Lông lập tức dựng !

Tên khốn thô lỗ !

đột nhiên đạp mạnh một cái, vùng thoát khỏi tay , chạy loạn xạ trong con hẻm chật hẹp.

"! Con chạy cái gì!"

Lục Tử Kỳ đuổi theo phía dám thật sự dùng sức tóm.

Linlin

Cường Tử chịu nổi, chen : "Đại ca! Còn xem ? Chắc chắn nó mèo cái! xem cái vẻ kiêu căng nó kìa!"

Lục Tử Kỳ dừng bước, gãi đầu, chợt hiểu : " lý!"

chống nạnh, với đang trốn thùng rác bằng giọng đầy khí thế: "Quyết định , con tên Than Đen, oai phong bao!"

"Meo!" (Từ chối! Khó c.h.ế.t !)

"Ối! Than Đen! Con thích ?" Lục Tử Kỳ vui vẻ, gọi một tiếng.

"Meo! Meo!" ( thích! Một chút cũng !)

"Haha! Than Đen! Than Đen! con kìa, vui đến mức nào!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...