Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 927
cau mày gì, mợ thấy im lặng thì với giọng điệu nhẹ nhàng: "Em chỉ nghĩ, dù thì bố vẫn luôn ở căn nhà , căn nhà cũng để cho vợ chồng thôi, chi bằng cứ chuyển nhượng cho hai cụ, để hai cụ tiện nhập hộ khẩu."
--- Chương 923 ---
Tiền tiêu vặt tám chữ
" mà," chút do dự, "nếu căn nhà mà chuyển nhượng sang tên bố em, em trai em cũng quyền thừa kế, thể chia một nửa, nếu lỡ mà..."
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mợ lập tức ngắt lời : "Ôi chao~ nghĩ nhiều quá , bố em , họ sẽ di chúc , căn nhà chỉ để cho vợ chồng thôi, sẽ để em trai em động đến ý định gì với căn nhà ."
" di chúc thể đổi mà, với khi sang tên thì căn nhà sẽ còn chúng nữa, quyền chủ động còn trong tay chúng ."
Giọng mợ lập tức trở nên lạnh lùng, "Lâm Thư Ích, ý gì? Bố em vì yên tâm, ngay cả chuyện xúi quẩy như di chúc cũng đồng ý , còn hài lòng !
tự sờ lương tâm mà hỏi xem, mấy năm nay họ đối xử với thế nào? Giúp trông con, làm việc nhà, chịu khó chịu khổ, chỉ sợ ảnh hưởng đến công việc .
Bây giờ chẳng chỉ chuyển hộ khẩu qua đây, khám bệnh thể giúp tiết kiệm mấy đồng tiền thôi , còn ở đây đùn đẩy mãi, lương tâm ?
em , nếu bố thể đối xử với em như , em dù tặng họ một căn nhà thì ?
ngờ vô lương tâm đến thế, Lâm Thư Ích, em cho , nếu đồng ý, chúng ly hôn! Ly hôn em còn thể chia nửa căn cho bố em ở nữa!"
Lúc , nhân lúc đang ngẩn , đột nhiên giật lấy điện thoại : "Bà xã, em gì chứ, vợ chồng bây giờ sống mà, Mộng Mộng trả hết nợ , còn cho năm mươi vạn tiền an gia phí,
công việc hiện tại mỗi năm cũng thu nhập gần năm mươi vạn, tiền thuốc men bố thì gánh vác nổi, hà tất làm phiền phức như , cứ để hai cụ an tâm ở thôi."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
há hốc mồm kinh ngạc một xong, Hà luật sư và Tiêu Thế Thu giơ ngón cái về phía .
Mợ quả nhiên do dự một chút hỏi: " Mộng Mộng cho năm mươi vạn ?"
" , con bé tiền an gia phí cho ." Giọng vô cùng khẳng định.
" tiêu xài hoang phí đấy, , tiền tháng cần đưa cho bố và em trai em thì chuyển qua cho em ." Giọng mợ hơn nhiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
kinh ngạc đến mức sắp cạn lời, "Tiền gì?" giả ngây.
" đây rõ mà," giọng mợ chút nôn nóng, "bố em giúp chúng trông con, em trai em chịu thiệt thòi nên bù đắp tiền cho nó. Ngoài còn đưa tiền sinh hoạt phí cho bố em nữa chứ. nhận nữa ?"
tiếp tục giả ngây, " bây giờ họ còn trông con cho chúng nữa , tại còn bù đắp cho em trai em, cũng lý gì tiếp tục đưa tiền sinh hoạt phí cho họ chứ."
Mợ càng vội vàng hơn, ", họ chẳng vẫn đang ở nhà ..."
"Ý em , chỉ cần bố em ở nhà , sẽ bỏ thêm hơn một vạn tệ mỗi tháng ?"
Mợ vẻ chột , " , chuyện đây rõ , thể mà giữ lời!"
Thật quá vô liêm sỉ!
Kiểu mợ như thế mà , đến cả cũng nữa .
Ngay cả Hà luật sư và Tiểu Dương bên cạnh cũng lắc đầu lia lịa vì logic mợ làm cho choáng váng.
" thì em bảo họ sang nhà em trai em mà ở , dù thì trong nhà cũng đứa trẻ nào cần trông nữa, sang đó giúp em trai em trông con, đợi em qua đây , căn nhà đó chúng cứ cho thuê , mỗi tháng còn thể thu về mấy nghìn tiền thuê nhà, tính trong ngoài chênh lệch tận hai vạn tệ đấy." Giọng càng lúc càng lạnh băng, đợi mợ tiếp tục cãi cố, liền cúp điện thoại.
trong phòng thí nghiệm ai lời nào, mỗi một vẻ mặt khác .
"Chuyện cũng quá vô liêm sỉ ! Lừa tiền đủ, còn lừa cả nhà ? còn tiếp tục làm kẻ đổ vỏ, , cứ cam tâm tình nguyện làm 'con bò sữa' cho họ như ?
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mợ đối xử với như thế, hề cảm thấy gì đó ?"
Trong cơn tức giận, chút năng bừa bãi.
đầy khổ não: "Mộng Mộng, con, con vì mợ tính toán với như ? với cô một nhà mà, chúng còn hai đứa con nữa, tại cô làm thế chứ?"
hừ lạnh một tiếng: "Cô làm một nhà với nữa đấy." vẫn kìm , nửa câu .
ngẩn một lát, với vẻ mặt khó hiểu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.