Tôi Không Còn Là Người Vợ Chỉ Biết Nhẫn Nhịn
Chương 2
“ , ngày mai em mua một chiếc vòng…”
“Trần Minh Vũ.” ngắt lời .
“Trong đầu chứa phân ?”
trực tiếp cúp máy, tiện tay kéo danh sách đen.
Thang máy xuống tầng một, gió lạnh ùa .
Trong phòng cấp cứu bệnh viện thành phố, mùi thuốc sát trùng xộc lên cay mũi.
Bác sĩ cầm kéo, cẩn thận cắt bộ đồ giữ nhiệt rách Niệm Niệm.
Cảnh tượng bên lớp áo khoác khiến vị bác sĩ cấp cứu thấy nhiều trường hợp cũng hít một lạnh.
lưng và cánh tay Niệm Niệm chằng chịt hơn chục vết lằn đỏ tím.
chỗ rách da rướm máu, sưng cao lên.
“ đánh thành thế ? tay cũng quá tàn nhẫn !”
Bác sĩ nhíu mày, kê đơn .
“ chụp phim , xem tổn thương xương . Ngoài làm thêm giám định tổn thương phần mềm.”
nhận đơn, tay run đến mức suýt cầm nổi tờ giấy mỏng.
“Cảm ơn bác sĩ.”
đưa Niệm Niệm khỏi khoa chụp X-quang, cuối hành lang vang lên tiếng bước chân vội vã.
Trần Minh Vũ ở phía , hai và chị dâu hai theo .
Sắc mặt Trần Minh Vũ khó coi. bước tới, túm lấy cổ tay .
“Lâm Tri Hạ, em làm ầm đủ ?”
tờ biên lai đóng phí trong tay , lông mày cau chặt.
“Đăng ký cấp cứu, chụp phim, tiền nhiều quá tiêu ?”
“ , chỉ vết thương ngoài da. Em cứ đến bệnh viện mất mặt hổ như .”
“Mau đưa con về . hai chị dâu hai đích tới đón con em , em còn thế nào nữa?”
Niệm Niệm thấy chị dâu hai, sợ đến mức hét lên một tiếng, ôm chặt lấy đùi .
Chị dâu hai trợn trắng mắt, giọng mỉa mai chua ngoa:
“Ôi trời, giả vờ đáng thương gì chứ.”
“ còn tưởng ngược đãi nó thế nào cơ.”
“Trộm đồ thì nên đánh ? đây các dạy con, khỏi để lớn lên đồn.”
Trần Minh Vũ những phản bác, ngược còn đưa tay kéo cánh tay Niệm Niệm.
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Niệm Niệm, đừng trốn nữa. Mau xin bác hai .”
Tay vặn túm cánh tay thương Niệm Niệm.
Niệm Niệm đau đến mức thét lên thảm thiết.
Sợi dây trong đầu “phựt” một tiếng, đứt tung.
mạnh tay hất tay Trần Minh Vũ , đẩy thật mạnh.
Trần Minh Vũ kịp đề phòng, loạng choạng lùi hai bước, va ghế chờ bệnh viện.
“Lâm Tri Hạ, em điên !” thể tin nổi .
để ý đến , xoay sải bước đến mặt chị dâu hai.
Chị dâu hai vẫn đang bĩu môi lạnh.
giơ tay lên, “chát” một tiếng, tát mạnh mặt chị .
Cái tát dùng hết sức, tiếng bạt tai giòn giã vang vọng cả hành lang.
Chị dâu hai đánh lệch mặt sang một bên, má lập tức nổi lên dấu tay đỏ sưng.
Chị sững mất một giây, đó hét lên như lợn chọc tiết.
“Mày dám đánh tao? Lâm Tri Hạ, con tiện nhân dám đánh tao!”
Chị giương nanh múa vuốt lao tới.
hai vội vàng kéo chị , gào lên với :
“Em dâu, em đang làm gì ! Con gái em trộm đồ, em còn lý ?”
lạnh lùng bọn họ.
“Con gái trộm.”
“Mày trộm trộm ? Chiếc vòng tao để trong ngăn kéo, ngoài nó phòng ngủ còn ai nữa?”
Chị dâu hai ôm mặt, nhảy dựng lên chửi.
lấy điện thoại , mở thứ tra lúc chờ chụp phim.
“Chị dâu hai, chiếc vòng vàng đó chị Lão Phượng Tường ?”
Chị dâu hai sững , ánh mắt né tránh.
“ thì ?”
lạnh, xoay màn hình điện thoại về phía chị .
“Ông chủ tiệm thu mua vàng ở trung tâm thành phố, quen.”
Gợi ý siêu phẩm: Mạn Mạn Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
“ gửi ảnh chị cho ông xem.”
“Ông chiều nay lúc ba giờ, chính chị cầm chiếc vòng vàng Lão Phượng Tường đó đến cửa hàng ông bán ba mươi nghìn tệ.”
Hành lang lập tức im bặt.
hai đột ngột đầu chị dâu hai, trong mắt đầy chấn kinh.
Sắc mặt chị dâu hai lập tức trắng bệch, môi run rẩy nên lời.
Trần Minh Vũ bên cạnh, biểu cảm mặt đông cứng .
“ ăn cắp la làng.”
cất điện thoại, ánh mắt quét qua ba bọn họ.
“Vì ba mươi nghìn tệ, chị đánh một đứa trẻ chín tuổi thành thế .”
“Món nợ , chúng từ từ tính.”
Trần Minh Vũ hình như cuối cùng cũng phản ứng .
bước lên , cố gắng kéo tay , trong giọng một tia hoảng loạn.
“Tri Hạ, chuyện … chuyện thể hiểu lầm.”
“ lẽ chị dâu hai nhớ nhầm thôi.”
hất tay , đàn ông lấy mười năm.
“Cút xa .”
bế Niệm Niệm lên, xoay khỏi tòa nhà khám bệnh.
Sáng hôm , thu xếp cho Niệm Niệm ở nhà Chu Nam.
đó bắt taxi đến trung tâm giao dịch bất động sản thành phố.
Trong sảnh qua kẻ ồn ào, ghế ở góc, trong tay cầm phiếu gọi .
Điện thoại rung lên một cái, tin nhắn WeChat Trần Minh Vũ.
【Tri Hạ, em đưa con ? Cả đêm về nhà.】
【Chuyện tối qua chị dâu hai , chị .】
【Em cũng đừng so đo quá, đều một nhà cả.】
mấy dòng chữ màn hình, chỉ thấy buồn nôn đến cực điểm.
Đây chính chồng .
Con gái vu oan, đánh đến thương tích đầy , chỉ nhẹ nhàng một câu “chị dâu hai ”.
Trong mắt , thể diện chị em nhà vĩnh viễn quan trọng hơn mạng sống con .
Ngay lúc đó, thấy phía cây cột truyền đến giọng quen thuộc.
“ cả, yên tâm, chuyện em thể đè xuống .”
Trần Minh Vũ.
theo bản năng lùi bóng khuất cây cột.
Chưa có bình luận nào cho chương này.