Tôi Gả Cho Chú Nhỏ Của Bạn Trai Tôi
Chương 6
, khổ:
“ từng em làm chim hoàng yến .”
“ chỉ … em làm vợ .”
sững sờ, tim như ai đó bóp nghẹt.
cắn răng, giọng lạnh hơn dao:
“ .”
trận cãi vã, Phong Yến biến mất.
Chỉ còn một giúp việc đưa cơm cho , thấy bóng dáng .
“ gặp Phong Yến! Gọi đến, chuyện quan trọng cần gặp!”
Thời hạn ba ngày đến. bắt đầu rối loạn, mất kiểm soát.
“Ông chủ hôm nay ngoài , tạm thời về.”
, chớp lấy cơ hội.
Lợi dụng lúc giúp việc sơ ý, đánh ngất cô , chạy khỏi biệt thự.
tới cổng, đang định vẫy xe về trung tâm thành phố…
Thì Phong Yến từ trong xe bước xuống.
thấy , theo bản năng đầu bỏ chạy.
nào chạy với xe.
Cuối cùng, xe ép dừng .
từng bước tiến về phía .
loạng choạng, nước mắt rơi như mưa:
“Phong Yến, cầu xin , để … thật sự chuyện quan trọng!”
khựng , giọng khàn khàn, như mang theo chút đau lòng:
“Khương Vãn, em… cầu xin cho em ?”
“Vì chuyện mà em cầu xin ?”
“ thôi.” – mở cửa xe.
“Lên xe .”
ngây .
“ ? Tranh thủ lúc còn đổi ý.”
Phong Yến dối.
thật sự đưa trở thành phố.
Còn trả điện thoại cho .
“Trong mấy ngày qua, ngoài mấy cuộc gọi từ Phong Nghiêu, gì khác.”
tin lời .
Ở B thị , bạn bè.
Ngoài mấy cuộc gọi từ bệnh viện đòi tiền viện phí, thì chẳng ai gọi cho cả.
lúc đó, điện thoại đổ chuông từ bệnh viện.
để ý đến Phong Yến bên cạnh, lập tức máy:
“Bác sĩ, xin hãy cho thêm hai ngày nữa. sẽ gom đủ tiền…”
cảm nhận ánh mắt Phong Yến đang .
“Cô Giang, xin hãy đến bệnh viện ngay… Chúng e … bà cô qua khỏi.”
Khi lao đến bệnh viện, bà đang cấp cứu trong phòng hồi sức.
hoảng loạn đến mức mất hết phương hướng, liên tục cầu xin y tá hãy chuyển lời tới bác sĩ:
"Cứu bà , nhất định sẽ xoay tiền!"
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn đang nhiều độc giả săn đón.
Phong Yến xa, đầu .
Khoảnh khắc đó, bao nhiêu tự trọng, hổ trong đều tan biến khi .
bước tới, nắm lấy tay .
“Phong Yến… em đồng ý ở bên , làm chim hoàng yến cũng . thể cho em mượn tiền ?”
“Một triệu thôi. Nếu , em thể giấy nợ.”
“Em thật sự cần tiền… cầu xin … giúp em.”
Câu cuối cùng, như trút hết bộ sức lực để .
Tất cả lòng kiêu hãnh, tự tôn, sự cố chấp … trong khoảnh khắc đều tiêu tan.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Chỉ cần bà sống … thì để c.h.ế.t cũng .
Phong Yến gì, chỉ rút điện thoại gọi một cuộc.
lâu , viện trưởng dẫn theo cả một nhóm bác sĩ, y tá vội vã chạy đến.
Khi họ phòng cấp cứu, Phong Yến nắm c.h.ặ.t t.a.y :
“Đừng lo. Bà sẽ .”
một đêm cấp cứu khẩn cấp, cuối cùng bà cũng tạm thời qua cơn nguy kịch.
Phong Yến ở bên ngoài trao đổi với bác sĩ.
cạnh bà một lúc, đó mới lặng lẽ bước .
“Ngày mai sẽ chuyên gia từ nước ngoài đến hội chẩn.”
“Bà nhất định sẽ tai qua nạn khỏi. Em đừng lo.” – khẽ vỗ vai , nhẹ giọng an ủi.
“Tiền viện phí em cũng đừng bận tâm. thanh toán hết .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
vốn trở thành gánh nặng, nên từng với sự thật.
Ba năm cố gắng vùng vẫy, tới thời điểm , như về điểm xuất phát.
Thất vọng, bất lực, đau khổ, hổ… tất cả trộn lẫn, nghẹn trong lồng ngực.
kịp lời nào, nước mắt rơi xuống.
Phong Yến ngẩn , đó ôm chặt lấy lòng.
“Đừng sợ… ở đây. sẽ cùng em đối mặt.”
Càng ôm lòng, càng thấy khó chịu. bật như đứa trẻ, gục vai mà nức nở.
“ em trở thành gánh nặng …”
“Hồi nhỏ, bố thấy em gánh nặng nên bỏ rơi em.”
“ đó, em trở thành gánh nặng cho bà. Nếu vì em… bà cũng đến mức bệnh nặng thế …”
“ và bà… hai quan trọng nhất với em đời. Em … một ngày nào đó, cũng em làm liên lụy…”
Phong Yến , đưa tay lau những giọt nước mắt đang ngừng rơi:
“ nên… chỉ vì lý do đó, em chọn cách rời bỏ năm xưa?”
“ em từng nghĩ… em rời mới điều khiến tổn thương nhất?”
“Và em làm sẽ liên lụy? Chuyện xảy … em vội vàng tránh né. Vãn Vãn, điều đó thật sự công bằng với .”
gì.
Xem thêm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đưa tay mặt .
“Trở bên … Vãn Vãn.”
đến mờ cả mắt, vẫn đặt tay … lòng bàn tay .
Bác sĩ nước ngoài mà Phong Yến mời đến quả thực giỏi.
khi hội chẩn, họ kết luận rằng bà vẫn còn khả năng tỉnh .
Trong suốt thời gian đó, Phong Yến gác hết công việc ở công ty, ngày đêm ở bên cạnh , cùng xoay xở chuyện.
Cho đến khi tình cờ gặp Phong Nghiêu và Thẩm Linh ở bệnh viện, mới nhớ … , hóa vẫn còn “tồn tại” một tên Phong Nghiêu.
thấy , Phong Nghiêu lập tức hất tay Thẩm Linh , bước nhanh đến.
“Khương Vãn, dạo em ? Tại nhắn trả lời, gọi cũng ?”
bình thản đáp:
“ bận.”
“Bận đến mức về khách sạn luôn? … lưng đàn ông khác ?”
nắm lấy tay , gương mặt tối sầm .
Thẩm Linh phía , sắc mặt cũng chẳng dễ coi gì.
“ đoán đấy, cô đàn ông khác thật.”
Phong Yến xuất hiện, kéo lòng, bá đạo, mạnh mẽ:
“ , chú .”
Sắc mặt Phong Nghiêu lập tức trở nên phức tạp, ánh mắt dán chúng , đầy khó tin.
“Chú , chú đừng đùa như . Chú luôn hướng Phật , hứng thú với phụ nữ ? bạn trai Khương Vãn ?”
Phong Yến liếc , ánh mắt dịu dàng:
“ chỉ hứng thú với… những phụ nữ Vãn Vãn mà thôi.”
Gương mặt Phong Nghiêu càng lúc càng khó coi, sang :
“Chẳng lẽ vì cầu hôn Thẩm Linh, em liền cố ý ở bên chú để chọc tức ?”
“Em thích đến , thể thật lòng với chú ?”
tựa lòng Phong Yến, giọng bình tĩnh đến tàn nhẫn:
“ cố ý. Từ đầu đến cuối, thích… Phong Yến.”
“Còn , đưa tiền, giúp chọc tức bạch nguyệt quang . Coi như mỗi đều thứ cần.”
tưởng hôm đó, giữa và Phong Nghiêu coi như cắt đứt.
ngờ… như ám, bắt đầu ngày nào cũng tới tìm .
lẽ… cái , hoặc từng mất, mới thứ khiến tiếc nuối nhất.
Mỗi đến đều mang theo quà cáp đủ kiểu, khiến Phong Yến phát cáu, mắng bao nhiêu .
“Chú , con thích Khương Vãn. Chú thể tước quyền theo đuổi cô con .”
“ một ngày nào đó, cô nhận thích con hơn thì ?”
Chỉ vì một câu đó, Phong Yến lập tức … điều nước ngoài làm ở chi nhánh công ty. Ba năm về nước.
, Phong Yến hỏi :
“Nếu thời điểm … em còn chọn chia tay ?”
suy nghĩ vài giây, gật đầu:
“.”
xoa đầu , bật :
“Đến một câu dỗ dành cũng chịu .”
“ đó mới em. Bề ngoài tuyệt tình, bên trong thì mềm lòng.”
“Cũng . Nếu thật sự làm , vẫn sẽ tìm em… dù xa đến , dù lâu đến mức nào.”
Ba tháng , bà hồi phục, xuất viện.
Chỉ tạm thời vẫn xe lăn.
với … thế ân huệ lớn .
. yêu ở bên cạnh.
mãn nguyện lắm .
văn
Chưa có bình luận nào cho chương này.