Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ

Chương 258: Chuyển hướng mục tiêu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Biệt thự nhà họ Phó đèn đuốc sáng trưng. Lúc Lục Lẫm đến nơi, gần mười giờ đêm. Ôn lão thái thái và Thẩm Thanh Nghiên đều ngủ, trong phòng khách chỉ còn Phó Tu Trầm và Minh Yên.

Minh Yên tựa lưng sô pha, đắp một chiếc chăn mỏng. Chiếc bụng nhô cao giống hệt như đang ôm một quả dưa hấu nhỏ. Bây giờ giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, cũng do m.a.n.g t.h.a.i đầu mà dạo Minh Yên ngủ ít. Phó Tu Trầm cũng cảm thấy buồn ngủ, cứ trong phòng khách trò chuyện cùng cô.

Hai đang chuyện, điện thoại Phó Tu Trầm đột nhiên rung lên. Đợi rõ tên gọi hiển thị màn hình, nhíu mày, rốt cuộc vẫn bấm nút . "Ngủ ?" Giọng Phó Tu Trầm trầm xuống, giọng điệu cho lắm: " nghĩ ?" "Xem ..." Lục Lẫm tự tiếp, "Lát nữa tới..." Phó Tu Trầm vô cùng nhạy bén tiếng xe cộ ồn ào truyền đến từ trong ống : " về ?" "Ừm."

Phó Tu Trầm đang định thêm điều gì đó, thì tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên. Ngay đó, từ trong điện thoại truyền đến một giọng mang theo khí chất bất cần đời: "Mở cửa." "..."

Phó Tu Trầm sầm mặt dậy mở cửa. Lục Lẫm bên ngoài, tay xách theo một chiếc túi hành lý màu xanh quân đội. thấy Phó Tu Trầm, nhếch khóe miệng: " chào đón ?" "Đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây, việc gì ?" Giọng điệu Phó Tu Trầm vô cùng bình thản. "Về làm chút việc, tiện đường rẽ qua thăm." Tầm mắt Lục Lẫm vượt qua vai , rơi Minh Yên đang trong phòng khách, " cho ?"

Phó Tu Trầm chút tình nguyện nghiêng nhường đường. Lục Lẫm bước , đặt chiếc túi hành lý ở lối , thẳng phòng khách. Minh Yên dậy, liền Phó Tu Trầm giữ : "Em đừng nhúc nhích." Cô đành yên, mỉm với Lục Lẫm: " về lúc nào ?"

" mới xuống máy bay." Lục Lẫm xuống chiếc ghế sô pha đơn ở góc chéo đối diện cô, tầm mắt quét qua bụng cô, "Sắp sinh ?" "Ừm, ngày dự sinh chỉ trong mấy ngày tới thôi." Minh Yên vô cùng nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, "Bác sĩ thể chuyển bất cứ lúc nào." Lục Lẫm gật gật đầu, móc một thứ từ trong túi áo , đưa qua: "Chuẩn cho đứa bé đấy."

một chiếc bùa bình an làm từ vỏ đạn, xâu bằng sợi dây màu đỏ. Bề mặt mài giũa vô cùng nhẵn nhụi, ánh đèn tỏa ánh sáng lạnh lẽo kim loại. Minh Yên nhận lấy, cầm tay khá đầm tay. "Cảm ơn ." Cô cầm trong tay, những đầu ngón tay vuốt ve bề mặt vỏ đạn lạnh ngắt, " đặc biệt." "Trong quân đội chẳng thứ gì cả, chỉ thứ mang chút ý nghĩa." Giọng điệu Lục Lẫm bình thản,

"Trừ tà."

Phó Tu Trầm bên cạnh, chiếc bùa bình an bằng vỏ đạn đó, sắc mặt cho lắm. quà. s.ú.n.g gỗ và huân chương, bùa bình an bằng vỏ đạn. Cái thằng ranh , cũng cách chọn đồ thật đấy.

" ăn cơm ?" Minh Yên hỏi. "Ăn một chút máy bay ." Lục Lẫm , " đói." " thì uống chút nước nhé." Minh Yên sang Phó Tu Trầm, " rót cho Lục Lẫm cốc nước ..."

Phó Tu Trầm yên nhúc nhích. Minh Yên chọc chọc eo . Lúc Phó Tu Trầm mới xoay rót nước. Động tác mạnh bạo một chút, chiếc cốc thủy tinh đặt xuống bàn phát một tiếng lạch cạch lanh lảnh. Lục Lẫm nhếch khóe miệng, gì.

Ba đó, bầu khí chút vi diệu. Minh Yên cố gắng tìm chủ đề chuyện: " về định ở bao lâu?" "Còn tùy tình hình, thể một tuần, cũng thể lâu hơn."

Lục Lẫm uống một ngụm nước, " một nhiệm vụ cần thu dọn tàn cuộc, làm xong ngay." "Trong quân đội... vất vả lắm ?" "Quen ." Lục Lẫm đặt cốc nước xuống, tầm mắt rơi khuôn mặt cô, "Sắc mặt chị lắm, béo hơn so với gặp một chút đấy."

Minh Yên theo bản năng sờ sờ mặt: "Béo lên nhiều lắm, cũng thấy khó khăn nữa." "Bình thường mà." Giọng điệu Lục Lẫm nhạt, "Sinh xong thôi." Phó Tu Trầm bên cạnh Minh Yên, cánh tay vô cùng tự nhiên vòng qua eo cô, lòng bàn tay áp lên phần bụng đang nhô cao cô. Một tư thế tràn ngập ý vị chiếm hữu. Tầm mắt Lục Lẫm quét qua bàn tay , ánh mắt sầm xuống, lên tiếng.

thêm một lát, Lục Lẫm dậy: " còn sớm nữa, về đây." "Muộn thế , ?" Minh Yên hỏi. "Đến khách sạn." Lục Lẫm xách chiếc túi hành lý lên, " đặt phòng ." "Ở đây , phòng dành cho khách vẫn còn trống mà." Minh Yên sang Phó Tu

Trầm.

Phó Tu Trầm mím mím môi, lời nào.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/toi-da-buong-tay---lai-khong-no/chuong-258-chuyen-huong-muc-tieu.html.]

Lục Lẫm nhướng mày: " tiện ?" "Tiện." Rốt cuộc Phó Tu Trầm cũng mở miệng, giọng chút gợn sóng nào, "Phòng dành cho khách lầu hai, tự lên ." Lục Lẫm nhếch khóe miệng: "Cảm ơn nhé."

xoay lên lầu, tiếng bước chân nhanh biến mất ở ngã rẽ cầu thang. Trong phòng khách chỉ còn Phó Tu Trầm và Minh Yên. Minh Yên nghiêng đầu Phó Tu Trầm, thấy sắc mặt cho lắm, bèn vươn tay chọc chọc : "Làm đấy? Ghen ?" Phó Tu Trầm nắm lấy tay cô, bọc gọn trong lòng bàn tay: " ."

"Cứng miệng." Minh Yên , "Lục Lẫm chỉ về thăm một chút thôi, ý gì khác." Phó Tu Trầm hừ một tiếng, đáp lời. " , đừng xị mặt nữa." Minh Yên sáp gần, hôn chụt một cái lên má , "Em buồn ngủ ..." Sắc mặt Phó Tu Trầm dịu đôi chút, cúi đầu hôn lên môi cô: " thôi, ngủ."

...

Và lúc , tại phòng dành cho khách lầu hai. Lục Lẫm đặt túi hành lý xuống, đến bên cửa sổ, châm một điếu thuốc. Màn đêm khuya đặc, ánh đèn thành phố phía xa uốn lượn hệt như một dòng sông. rít một , khói t.h.u.ố.c dạo một vòng trong phổi, từ từ phả .

cỗ xao động trong lòng, thể nào đè nén xuống . Ban nãy ở phòng khách, thấy cái dáng vẻ Phó Tu Trầm ôm lấy Minh Yên, bàn tay áp lên bụng cô... Thật chói mắt. , bản chẳng tư cách gì để lên tiếng cả. Minh Yên vợ Phó Tu Trầm, đứa bé trong bụng con . Bọn họ mới một gia đình. Còn Lục Lẫm , chỉ một kẻ ngoài lề.

Điếu t.h.u.ố.c cháy đến tận cùng, làm bỏng cả những đầu ngón tay. Lục Lẫm dụi tắt mẩu t.h.u.ố.c lá, ném thùng rác. Xoay bước phòng tắm, vặn vòi nước, dùng nước lạnh hắt lên mặt. Trong gương phản chiếu khuôn mặt , đường nét cứng cáp lạnh lùng, đáy mắt giăng kín những tia m.á.u đỏ rực.

chằm chằm chính bản trong gương, lâu. đó, bật khẽ một tiếng cực kỳ nhẹ nhàng. Nụ đó nhạt, mang theo sự tự giễu cợt chính . Đừng nghĩ ngợi nữa. những thứ, định sẵn thuộc về . đáng lẽ nên từ bỏ từ lâu mới ...

...

Sáng sớm hôm , khi Lục Lẫm xuống lầu, trong phòng ăn kín . Phó Tu Trầm,

Minh Yên, Ôn lão thái thái, Thẩm Thanh Nghiên, và cả Ôn Tĩnh Thù. thấy Lục Lẫm, mặt Ôn Tĩnh Thù lập tức nở nụ rạng rỡ, "A Lẫm về , mau qua đây con." Lục Lẫm tới, xuống một vị trí trống, "Mợ ạ."

"Con về lúc nào ? cũng báo một tiếng?" Ôn Tĩnh Thù vui vẻ hỏi. "Tối qua con mới đến nơi, muộn quá nên làm phiền mợ." Ôn Tĩnh Thù ngoảnh đầu Ôn lão thái thái bên cạnh, mỉm giới thiệu với bà,

", đây Lục Lẫm, con trai em út Thừa

Tuệ nhà con đấy ạ."

thấy Lục Lẫm khách sáo chào hỏi hàn huyên với Ôn lão thái thái, hai mắt Thẩm

Thanh Nghiên đang một bên sáng lên. Cô đây từng nhà họ Phó một vị Tôn thiếu gia địa vị gần như ngang ngửa với Phó Tu Trầm... ngờ tới trai đến mức... chói mắt như thế .

Bộ quân phục càng làm tôn lên vóc dáng thẳng tắp, bờ vai rộng vòng eo hẹp. Đường nét khuôn mặt cứng cáp sắc bén, ánh mắt vô cùng tĩnh lặng và nhạy bén. khác biệt với cái khí chất lạnh lùng cao ngạo Phó Tu Trầm, mang sức hút chẳng hề kém cạnh.

Hơn nữa, em trai Phó Tu Trầm, mặc dù mang họ Lục, cũng coi nửa nhà họ Phó. Nếu như thể bám víu ...


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...