Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 30
" một xu! Ngài Dịch thần thánh!"
"Ai bảo nhà họ Dịch suy tàn? thấy vẫn còn mạnh lắm!"
"Nếu ngài Dịch giá, con 82 vạn chẳng đủ để thắng ?"
" như thì vòng kiểu gì cũng thắng, ông chủ Tưởng đây tạo phúc lợi ?"
" ... câu trả lời ngài Dịch ghi 'đồ mô phỏng' mà! chính xác đáp án, chứ giống chỉ đoán mò!"
"Xem , nhà họ Dịch vẫn mạnh hơn nhà họ Khương!"
hề kiêng nể mà bàn tán về những rắc rối giữa hai nhà, Hứa Nam Châu quan tâm. Hiện tại cô vô cùng khó chịu, chỉ nhanh chóng về khách sạn ngủ một giấc.
Dịch Giản lo lắng hỏi: "Cô ? đưa cô bệnh viện nhé?!"
Hứa Nam Châu nắm lấy cánh tay , dựa đó để giữ thăng bằng cơ thể, khó khăn : " cần bệnh viện, chỉ đói và buồn ngủ, về phòng..."
", đưa cô về phòng , thanh toán ."
Dịch Giản với ông chủ Tưởng một tiếng đưa Hứa Nam Châu xuống lầu.
dìu Hứa Nam Châu xuống giường, đắp chăn cho cô.
Hứa Nam Châu kịp tẩy trang quần áo, đặt lưng xuống ngủ .
Dịch Giản gọi cô vài tiếng, cô chỉ ú ớ đáp một từ, mới yên tâm, hóa cô thực sự quá buồn ngủ.
Giúp cô đóng kỹ cửa, Dịch Giản làm thủ tục.
Trong phòng Khương Mộc Thanh.
sàn đầy mảnh ly vỡ, tài liệu lộn xộn. Khương Mộc Thanh trút cơn thịnh nộ, giờ đang ghế sofa, ác ý nguyền rủa Dịch Giản.
"Dịch Giản cái thá gì chứ?! Ngày xưa bố ở cũng đè đầu cưỡi cổ bố , giờ cũng chèn ép khắp nơi ? Đợi đến khi tiếp quản việc nhà, Dịch Giản ở đó thì những công việc làm ăn kiểu gì nữa? cho chị , chị còn bày đặt cái gì? Cứ gả thẳng nhà họ Dịch , rút ruột gan nhà họ cho ! Còn cả cái lão họ Tưởng nữa! Lời lẽ lão mỉa mai chúng , nuốt trôi cục tức !!!"
Khương Mộc Dao thì tức giận đến thế, cô chống cằm, hồi tưởng từng chút: "Khoan đến Dịch Giản, phụ nữ dẫn theo, tên Hứa Nam Châu, thấy cô gì đó kỳ lạ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
" cái kiểu cô , hệt như một ngôi hạng bét, gì mà lạ chứ?!"
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" thấy, hình như Dịch Giản luôn lời cô ..."
"Ý gì? Chị cô mới chuẩn nhất ?"
Khương Mộc Dao gật đầu: " loại trừ khả năng đó."
Khương Mộc Thanh hề để tâm: " hết, vài ngày nữa sẽ tìm cách tiếp cận, thăm dò cô ! Cùng lắm thì cướp cô về thôi, trai hơn Dịch Giản nhiều."
Khương Mộc Dao bĩu môi: "Tóm , hãy để mắt đến cô , nếu cô thực sự chút bản lĩnh thì lôi kéo về đây, nếu lôi kéo thì cũng đừng để Dịch Giản giữ , hiểu ?"
"Yên tâm!" Khương Mộc Thanh khinh thường: "Phụ nữ mà, ngủ với một đêm lời ngay."
Hứa Nam Châu ngủ một giấc đến tận sáng ngày thứ ba.
Cô đói đến mức tỉnh dậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
còn chút sức lực nào, bụng đói meo. Cô cố gắng gượng dậy lấy điện thoại, đó bảy, tám chục tin nhắn và hàng chục cuộc gọi nhỡ.
Cô đói đến mức choáng váng, sức xem từng tin nhắn, chỉ mở hộp thoại tin nhắn Dịch Giản.
Tin nhắn cuối cùng gửi cách đây mười lăm phút:
【Nam Châu, cô đừng làm sợ, sắp báo cảnh sát đấy!】
Hứa Nam Châu vội vàng gọi cho .
Giọng Dịch Giản vẫn như , chỉ tốc độ nhanh hơn nhiều.
"Nam Châu? Ơn trời! Cuối cùng cô cũng điện thoại! Cô ? Cô ngủ nguyên một ngày đấy..."
Hứa Nam Châu yếu ớt : " đói , giúp mang đồ ăn đến..."
"! Cô chờ nhé! Đừng ngủ nữa!"
Hứa Nam Châu tiện tay gửi một tin nhắn cho Cố Ngạn:
【 ở Hồng Kông thêm hai ngày, đừng lo lắng.】
Đặt điện thoại xuống, cô lê tấm nặng trịch phòng tắm, tẩy trang qua loa, chiếc váy hội .
Cô cảm thấy cơ thể cuối cùng cũng nhẹ nhõm!
Làm ngôi nữ việc con !
Gợi ý siêu phẩm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt đang nhiều độc giả săn đón.
Nếu đây cô còn ấp ủ ý định tìm một kịch bản để tự đóng một bộ phim, thì giờ ý nghĩ đó tan biến.
" vẫn nên ở hậu trường bày mưu tính kế thì hơn!" Hứa Nam Châu ngã xuống ghế sofa, thở dài thườn thượt.
Cơn buồn ngủ ập đến, cô vội véo mạnh cánh tay, buộc tỉnh táo.
Cô sợ nếu cứ ngủ tiếp thế , tiêu đề tin tức ngày mai sẽ về chính cô.
【Trong phòng khách sạn hạng sang ở Hồng Kông, một phụ nữ đại lục c.h.ế.t đói! Hóa , cô làm những chuyện ...】
Cuối cùng cũng thấy tiếng gõ cửa, Hứa Nam Châu mở cửa phòng. Một nhân viên phục vụ khách sạn đang đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ ở cửa, theo Dịch Giản với vẻ mặt lo lắng.
--- Chương 23 ---
Nhân viên phục vụ mang đồ ăn phòng, bày lên bàn ăn.
Dịch Giản cẩn thận Hứa Nam Châu, sắc mặt cô hơn đêm hôm nhiều, thở phào nhẹ nhõm.
" đây cô cũng như ? Ngủ một mạch cả ngày?"
Hứa Nam Châu bò bàn ăn, nhét mì Ý miệng.
Nuốt xong cô mới mở lời: ", đây đầu tiên, cũng thấy khó hiểu."
Dịch Giản thấy cô mệt mỏi như , liền lấy chiếc nĩa cô, tay cầm d.a.o cắt bít tết giúp cô cắt thành miếng nhỏ, đút miệng cô.
" đưa cô bệnh viện kiểm tra nhé? quen một bác sĩ ở đây, khá giỏi."
" cần ..." Hứa Nam Châu áp đầu xuống bàn, " nghĩ chỉ thiếu ngủ thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.