Tôi Chỉ Là Chủ Tiệm Tạp Hóa [Vô Hạn]
Chương 612
67 - Lăng Kính Dệt Mộng
Đàm Tiếu Tiếu theo Vương Tuệ Nhã, lúc sắc mặt trắng bệch, bước cứng đờ, bước lên cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng hai.
Càng lên cao, khí càng trở nên lạnh lẽo, Đàm Tiếu Tiếu xoa xoa cánh tay, nhịn mà phun tào:
“Điều hòa nhà các cô bật mạnh quá đấy? Độ chênh lệch nhiệt độ thế , cảm lạnh thì ?”
phía cô, nhóm Biên Duệ Tiến cảm nhận luồng thở ác ý và râm mát tràn ngập xung quanh, khiến chân tay lạnh toát, răng đ.á.n.h cầm cập.
Cảm ơn bạn ủng hộ cho truyện Chiqudoll nha!
Chỉ Đàm Tiếu Tiếu vẫn thản nhiên như chuyện gì, thậm chí còn tò mò đ.á.n.h giá lối trang hoàng xa hoa tầng hai.
Đến một cánh cửa dày nặng, chạm khắc những hoa văn kỳ quái, Vương Tuệ Nhã dừng , cơ thể run lên một cách kín đáo như đang sợ hãi điều gì đó.
Cô hít sâu vài mới sang Đàm Tiếu Tiếu, giọng khô khốc:
“Xin, xin chờ một lát, để xin chỉ thị tổng giám đốc… xem ông rảnh ?”
điệu bộ , Đàm Tiếu Tiếu gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.
Bạn thể thích: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Xem vị bên trong một gã tính tình cực kỳ tệ, thuộc loại khó đối phó đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôi, đều kiếp làm thuê cả, hà tất làm khó làm gì?
Vương Tuệ Nhã run rẩy đẩy cánh cửa trầm trọng .
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
vì quá căng thẳng mà cô đóng chặt cửa, để lộ một khe hở nhỏ.
Đàm Tiếu Tiếu ngay lập tức tò mò ghé mắt trong.
Trong phòng ánh sáng cực kỳ tối tăm, chỉ một chiếc đèn bàn tỏa ánh xanh lục mờ ảo.
Một gã đàn ông béo mập, ục ịch đến mức gần như thấy cổ, đang chễm chệ chiếc ghế giám đốc.
Đôi mắt ti hí như hạt đậu xanh lão đang quét qua Vương Tuệ Nhã với vẻ tham lam và thèm khát chút che giấu.
một Quỷ dị cấp S, Khổng Chí Đại kẹt ở cảnh giới lâu .
Những Quỷ dị cấp thấp thông thường từ lâu còn thỏa mãn nhu cầu lão, mà một Quỷ dị cấp A tràn đầy sức sống và sức mạnh như Vương Tuệ Nhã… đối với lão quả thực một món đại bổ thể cưỡng !
Tiếc lão tìm cơ hội thích hợp để tay, ngờ hôm nay cô tự dâng xác đến tận cửa. Vương Tuệ Nhã lão đến mức da gà nổi khắp , cô cố nén sợ hãi, run rẩy báo cáo:
“Giám, giám đốc… bên ngoài một vị khách, cô vượt qua tất cả bẫy rập, ngay cả ' Thở Yên Lặng' cũng làm gì cô . Cô nhất quyết mua nó…”
Khổng Chí Đại liền hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, gương mặt đầy thịt mỡ hiện lên vẻ giễu cợt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.