Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 410: Tiêm Cho Tôi Hai Mũi Thuốc Tê Vào Chân

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Âu Dương Nhược Phi tan ca, đang chuẩn về nhà, theo bóng lưng Cố Vân Châu rời , trầm tư suy nghĩ, liếc Kiều Giang Tâm đang nhảy nhót hướng về ký túc xá bệnh viện quân y.

“Chị Tân Nghiên ơi, em về nè~”

Kiều Giang Tâm tâm trạng vui vẻ, bước cửa hướng trong nhà gọi to.

“Về hả?”

Trong nhà, Lưu Tân Nghiên đang gấp quần áo, thấy Kiều Giang Tâm bước , cố gượng nở nụ chào hỏi.

“Ừ, về . Em mang đồ ăn ngon về cho chị nè~”

Kiều Giang Tâm đặt hai túi giấy dầu dầu mỡ lên bàn, thấy Lưu Tân Nghiên như khi lao đến, cô nghi hoặc bước gần.

thế? Em mang đồ ngon về cho chị mà, chị phản ứng gì ?”

Lưu Tân Nghiên cúi đầu, im lặng mấy giây mới : “Giang Tâm, em, em lẽ thực sự nghỉ việc .”

Kiều Giang Tâm sững , xuống bên cạnh cô, dò hỏi: “ ? do Âu Dương Nhược Phi ?”

Lưu Tân Nghiên đỏ mắt gật đầu: “Ừ, hôm nay lãnh đạo chuyện với em. Bảo do yêu cầu công việc, cần điều em trở bộ phận cũ. Em đồng ý, lãnh đạo còn mắng em, bảo em lấy đại cục làm trọng, đừng vì tâm trạng cá nhân mà ảnh hưởng đến đại cục, ảnh hưởng hiệu suất công việc. Còn đội cho em cái mũ cao, em giác ngộ tư tưởng thấp, em xứng đáng...”

Lưu Tân Nghiên trong lòng đau khổ vô cùng, giọng nghẹn ngào nên lời.

Kiều Giang Tâm bực tức : “Âu Dương Nhược Phi thần kinh ? cứ khư khư đeo bám chị thế? sống yên nữa ?”

Thấy tâm trạng Lưu Tân Nghiên chán nản, Kiều Giang Tâm đành an ủi: “ làm thì thôi, bản chị cũng , đây cũng mà chị mới học ngành đó, vốn dĩ cũng thích làm y tá.”

Lưu Tân Nghiên thở dài một nặng nề, ánh mắt đảo quanh căn phòng nhỏ bé: “Em chỉ tiếc nơi thôi. Tất cả đều em và Bành tự tay sắp xếp đấy, mới thành lâu. Đây nơi em cảm thấy an tâm nhất khi bố em mất, giờ trả .

Em buồn nghỉ việc, mà vì em nỗ lực sống, nỗ lực làm việc như , họ căn bản thấy. Em thích nghi nhanh ở khu bệnh 3, em mới quen , kết quả vì cái ý cá nhân , lấy lý do nhu cầu công việc, đẩy em trở về cái bộ phận khiến em bài xích, cô lập đó.”

“Ôi~, Giang Tâm , từ nhỏ đến lớn, em từng làm việc gì với . Em tránh xa , tại chịu sống cho yên ?

Nếu hối hận, nỡ bỏ em, mà chị xem làm những việc gì? việc nào khiến em vui, vì em ?

Em thực sự thể hiểu nổi, em xem rốt cuộc gì?”

Kiều Giang Tâm cố gắng hòa giải khí: “Thôi nào, trả nhà thì trả, lúc chị đến đường Hồng Bân ở với em. Một em cũng sợ, Cố ở trong doanh trại, em cũng chẳng quen ai.

, hôm nay Cố dẫn em gặp mấy bạn, việc giấy phép kinh doanh cũng đang tiến hành . làm ở bệnh viện quân y vui, chị cứ thẳng tiến với em.

Đợi khi khách sạn lớn em phất lên, chị sẽ công thần khai quốc, em sẽ giao cho chị làm quản sự lớn, lương nhiều hơn bệnh viện quân y, chỗ ở hơn bệnh viện quân y, còn theo em ăn ngon mặc nữa~”

Kiều Giang Tâm khuyên giải một phen, tâm trạng Lưu Tân Nghiên đỡ hơn phần nào, liền ôm chặt lấy cánh tay Kiều Giang Tâm: “ cái khách sạn lớn em nhất định kinh doanh phát đạt nhé, tiền đồ nửa đời chị trông cậy em đấy.”

Kiều Giang Tâm vỗ vỗ tay Lưu Tân Nghiên: “Chị vẫn tự tin tay nghề em ? Hai năm ở huyện Ninh , chị tự tăng bao nhiêu cân, trong lòng chị đấy.”

, Kiều Giang Tâm giơ ngón tay chọt n.g.ự.c Lưu Tân Nghiên: “Chỗ khác mọc thịt thì thôi, chỗ em cũng cho chị nuôi to nè.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lưu Tân Nghiên bật , một cái vỗ tay đẩy tay Kiều Giang Tâm : “Đồ đắn! Chuyện đó quyết định thế nhé, ngày mai em đơn xin nghỉ việc.”

Kiều Giang Tân : “Nộp đơn xin nghỉ việc xong, bàn giao công việc một chút ngay, đừng chờ đợi. Bọn họ kéo dài thời gian chị, thì tiền lương cũng đừng lấy nữa, chúng đến đó chịu cái khí đó, cũng thiếu chút tiền đó.”

Lưu Tân Nghiên gật đầu: “Ừ, chịu cái khí , thiếu chút tiền đó, Bành em tiền.”

Bên Lưu Tân Nghiên hăng hái nghỉ việc, còn bên huyện Ninh, Kiều Kiến Quốc đang chìm trong biển lửa.

Đối mặt với tiếng oán thán Lôi Hồng Hoa ở giường bên cạnh, bực bội kéo chăn bịt chặt tai .

âm thanh xuyên tai như ma ám Lôi Hồng Hoa vẫn ngừng chui đầu .

Kiều Kiến Quốc tức giận, bật dậy: “Đừng nữa, bà đừng nữa, phiền c.h.ế.t ! Cháu chỉ mới bó bột một chân thôi, , bằng cháu chạy trốn từ lâu .”

Lôi Hồng Hoa đang ôn nghèo kể khổ tiếng quát làm cho sửng sốt, thể tin nổi Kiều Kiến Quốc.

“Kiến Quốc, cháu ? đẻ cháu đó!! Cháu cũng giống cháu, bố cháu, bắt nạt ?”

Kiều Kiến Quốc hai mắt thâm quầng, trong lòng nghĩ, cũng may đẻ , đổi thành khác, nhổ thẳng một bãi nước bọt mặt bà .

“Cháu bắt nạt bà? Bà xem bà làm những gì? mặt cháu, cháu và bố cháu; mặt cháu, và bố; mặt bố, hai em cháu chúng cháu; còn lôi kéo ngoài cả nhà một thứ gì !!!

Bà lao công quét dọn còn bà dọa đến mức dám lảng vảng trong phòng bệnh chúng nữa kìa.”

Lôi Hồng Hoa vô cùng uất ức: “ chỗ nào? cũng ?”

Kiều Kiến Quốc sắp phát điên lên: “ , cả nhà chúng đều thứ gì , mỗi kéo thể kể tội ba ngày ba đêm, việc làm đầy một sọt, chỉ mỗi bà nhất, cả nhà chỉ mỗi bà . Bà cả ngày rảnh rỗi việc gì làm, nhảy lên nhảy xuống xúi giục chuyện thị phi, dối gây chuyện, cả nhà chỉ mỗi bà thông tình đạt lý, rộng lượng, sáng suốt hiểu chuyện, ?”

“Bà chửi nhà thằng Tử bên cạnh thì thôi, bà chửi Lý Tiểu Bình cháu cũng mặc kệ, kết quả bà giỏi thật, cả nhà, một cũng tha, con ch.ó trong nhà, rau ngoài ruộng, tổ tiên c.h.ế.t mấy trăm năm , bà cũng lôi phê phán. Bà giỏi như , đánh một trận với bà nội thằng Cẩu?

Cháu gặp như bà, mạng sống ngắn bao nhiêu năm, nhịn bà ngày qua ngày khác, khắp nơi để bà hát rong cho cháu cái tiếng . Bà thấy bác sĩ y tá gia đình chúng đều một sắc mặt nào lành ?”

Kiều Kiến Quốc càng càng kích động, xong đợi Lôi Hồng Hoa mở miệng, liền hướng về phía cô y tá ngang qua hô to: “Y tá, đồng chí y tá, đây nhanh.”

Cô y tá nhỏ bước : “ chuyện gì ?”

Kiều Kiến Quốc lớn tiếng : “Mau mau tiêm cho hai mũi thuốc tê chân.”

Ánh mắt cô y tá lóe lên vẻ quan tâm, cúi xem chân bó bột Kiều Kiến Quốc: “ ? Chân đau ? nhiều ngày như , vẫn còn đau?”

Lôi Hồng Hoa cũng lải nhải nữa, Kiều Kiến Quốc đầy lo lắng.

Đều tại bà, chỉ lo kể khổ, để ý thấy chân Kiến Quốc nhà đau.

Kiều Kiến Quốc sắp sụp đổ, : “Bác sĩ chân chạm đất , sắp kìm chế bản nữa , chạy trốn . Cô mau tiêm cho hai mũi thuốc tê, để khỏi chạy mất, để di chứng.

, chỉ chân, cô tiêm cho hai mũi thuốc tê cả hai tay , sợ chân , kìm chế , sẽ bò mất.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...