Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 353: Ra Tay Trước Là Hơn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trần Văn Đức rốt cuộc cũng chặn Kiều Giang Tâm.

mặc một chiếc áo bông mỏng, cổ tay áo và cổ áo đều nhờn nhờn dầu mỡ, trông bẩn.

Sắc mặt thì vàng vọt, môi bong tróc, mắt thâm quầng, trông thật tiều tụy và thảm hại.

Ánh mắt Kiều Giang Tâm tối sầm . Kiếp , Xa Kim Mai chết, khi cô cửa nhà họ Trần, tiếp quản bộ cuộc sống , chăm sóc vô cùng chu đáo. Quần áo , mái tóc , mãi mãi đều sạch sẽ chỉnh tề.

Mỗi bữa ăn đều ăn giờ, dù cảnh gia đình kém đến , Kiều Giang Tâm cũng cố gắng để ăn ngon miệng và dinh dưỡng.

bây giờ, còn dáng vẻ văn nhã, ôn hòa lịch sự kiếp nữa?

"Giang Tâm, , tác phẩm nổi tiếng sắp thành , 'Leo Núi' sắp xong ." mặt Kiều Giang Tâm, như thể đạt điểm cao trong kỳ thi, mang về khoe với nhà .

"Ồ, chúc mừng. Làm ơn tránh , chặn đường ."

Kiều Giang Tâm mặt một biểu cảm.

Trần Văn Đức nghĩ tới nhiều khả năng, ngờ Kiều Giang Tâm thái độ như .

Rõ ràng cô mà, cuốn 'Leo Núi' bán chạy đến thế nào.

rằng chỉ cần cuốn sách xuất bản, sẽ tất cả.

Danh tiếng, nhà cửa, tiền bạc...

"Kiều Giang Tâm, cô ? cuốn 'Leo Núi' , cuốn sách bán chạy nhất đó, sắp mắt . Bây giờ xong một nửa , chỉ cần thành nốt nửa , chỉ cần xong nửa , cô đấy..."

Kiều Giang Tâm ngắt lời : "Liên quan gì đến ?"

Trần Văn Đức Kiều Giang Tâm với vẻ mặt khó tin, trong lòng đột nhiên hoang mang. Tại Kiều Giang Tâm tỏ như ?

sắp thành công , sắp bay khỏi cái thôn xóm nghèo khổ lạc hậu .

chất lượng cuộc sống sẽ đổi chóng mặt, sẽ sống trong những căn nhà cao tầng ở thành phố lớn, thể bữa nào cũng ăn thịt gà thịt vịt đổi khẩu vị, khỏi nhà xe , những cửa hàng cao cấp.

với tốc độ cực nhanh: "Đợi cuốn sách xuất bản, sẽ tất cả sớm hơn kiếp mười mấy năm, cô sẽ chịu khổ nhiều như nữa.

sẽ bù đắp cho cô thật , học chữ thảo ? sẽ tự tay dạy cô, cô cũng sẽ cho cô mà?"

"TRẦN VĂN ĐỨC!!" - Kiều Giang Tâm còn kiên nhẫn nữa.

"Chỉ cần cung phụng cả nhà , những thứ thể cho , bản đều thể tự kiếm . Chỉ cần tránh xa nhà họ Trần các , sẽ bất hạnh. thấy ? Hiện tại đang hồng vận đây, những thứ còn , thì ."

đến đây, giọng Kiều Giang Tâm mang theo sự khinh bỉ, "Hơn nữa, , dù ho đến mấy, thì cũng chỉ hư ảo. nâng đỡ, chẳng gì cả. Dù 'Leo Núi' chăng nữa thì ?

mãi mãi chỉ gã 'Trần, Đại, Học, Sinh' ở nông thôn, mà tránh xa kịp~"

Bốn chữ cuối, Kiều Giang Tâm bắt chước trong làng, rõ từng tiếng một, kéo dài âm cuối.

Kiếp , Trần Văn Đức cắm đầu lách hơn mười năm mà thành tựu gì, trong làng chính dùng bốn chữ để chế nhạo .

Quả nhiên, thấy bốn chữ lớn , sắc mặt Trần Văn Đức tái nhợt, trong mắt lóe lên vẻ nhục nhã.

Vốn dĩ trong xương cốt luôn kiêu ngạo, thánh nhân : Trăm nghề đều thấp kém, chỉ sách cao quý. Hôm nay cúi khom lưng, nhẫn nhịn chịu đựng quá đủ sự nhục nhã .

ngờ Kiều Giang Tâm vẫn giữ thái độ như .

Đặc biệt giọng điệu và ánh mắt khinh bỉ chế nhạo cô, giống như một nhát d.a.o cứa .

trong làng chế nhạo , coi thường , Trần Văn Đức thể họ vô tri.

Kiều Giang Tâm, rõ ràng cô mà, cô từng trải qua thành công , sẽ ở đỉnh cao thế nào, kính trọng, mà cô cũng tỏ coi thường như .

Trần Văn Đức nhịn nữa.

"Cô đừng làm bộ như tất cả thành công đều do cô tạo . Nếu bản thực tài, thì dù đổi một khác, cô làm trâu làm ngựa đến mấy, cũng chắc đạt đến địa vị .

Hiện tại công nhận sự hy sinh , tại cô vẫn hạ thấp như ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô tưởng rằng cô, thực sự thể thành công ?

Nhiều lắm thì sẽ vất vả hơn so với kiếp một chút, chút khổ cực cũng chỉ tạm thời. tin rằng dù cô, cũng thể vượt qua.

Cô cứ chờ xem , sẽ chứng minh cho cô thấy, chứng minh những gì cô và làm bây giờ, tất cả đều lầm, lầm to lớn!"

Cố Vân Châu đẩy cửa bước , mái tóc còn ướt sũng, thấy Trần Văn Đức mặt Kiều Giang Tâm quát tháo, liền nhanh như cắt xông tới, một cước đá trúng eo Trần Văn Đức.

" c.h.ế.t !"

"Bịch~"

" giống như một con ma đói nhắm mắt ? cũng thấy ? thể chỉ học hành, mà cũng chút đạo lý chứ? xem sắc mặt khác ? bản đáng ghét đến mức nào ?

việc gì thì co rúm trong nhà văn cho , cứ ngoài trêu chọc khác làm gì thế!!!"

Cố Vân Châu giống như một đứa trẻ cướp mất đồ chơi yêu thích, trừng mắt đầy thù địch Trần Văn Đức.

Trần Văn Đức đá cho loạng choạng, ngã phịch xuống đất. ngẩng đầu hai sát cạnh mặt, đôi mắt đỏ ngầu trừng thẳng Kiều Giang Tâm.

" ? nên cô mới chịu về, thậm chí bỏ luôn cả Trần Trí?

Cái loại ngoại tỉnh điều, chỉ dùng vũ lực ho? Cô bỏ một rõ gốc tích như ..."

"Chết tiệt!!!" - Cố Vân Châu nhanh như cắt xông tới, một gối quỳ đè lên bụng Trần Văn Đức.

Trần Văn Đức thế đè cho hai mắt như lồi , khuôn mặt nhanh chóng đỏ ửng, mở miệng định hét.

còn kịp thốt tiếng, Cố Vân Châu một quyền đánh trúng miệng , biến tiếng kêu thảm thiết thành tiếng ụ ụ nghẹn ngào.

Kiều Giang Tâm ngờ Cố Vân Châu tay, vội vàng bước tới kéo , " phận gì, phận gì, tranh chấp với làm gì ?"

Ý cô Cố Vân Châu quân nhân, nếu để Trần Văn Đức bám chuyện tìm phiền phức cho thì .

tai Trần Văn Đức, thành Kiều Giang Tâm coi thường , chế nhạo , làm nhục .

Nhân lúc Kiều Giang Tâm đang kéo Cố Vân Châu, chống tay tảng đá bên cạnh dậy, một tay ôm lấy cái bụng đang cuộn sóng, tay đưa ngón tay cái chạm răng, cúi đầu , một vệt đỏ.

"Phụt~" - nhổ bỏ vị tanh m.á.u trong miệng, thở hổn hển, hai đang giằng co mặt với ánh mắt thù hận, như đang một đôi gian phu dâm phụ.

" dám đánh , tưởng loại dân ngu luật pháp gì ở nông thôn ?

sẽ để hiểu rõ, cú đ.ấ.m nhất thời nóng nảy đánh xuống , sẽ trả giá đắt thế nào!"

Giọng Trần Văn Đức the thé đầy phẫn nộ, xong dùng tay gạt vệt m.á.u ở khóe miệng, đầu thẳng về hướng thị trấn.

định báo công an. quân nhân mà tùy tiện đánh gây thương tích nhẹ, dù làm gì nặng Cố Vân Châu, ít nhất cũng bắt cúi đầu nhận với . Nếu chuyện truyền đến đơn vị Cố Vân Châu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến .

Kiều Giang Tâm và Cố Vân Châu , lập tức hiểu ý Trần Văn Đức, hai đồng thời như ăn ý, cùng xông về phía Trần Văn Đức.

Cố Vân Châu vung tay , khóa chặt lấy Trần Văn Đức.

"A!!!" - Trần Văn Đức bẻ tay , đau đến mức thét lên.

Kiều Giang Tâm nhanh như chớp, xông tới, hai cái tát nảy lửa giáng thẳng mặt .

"Đét! Đét!"

tiếng vang giòn tan, tay còn tê dại , trong lòng thật thỏa mãn.

"A!!!" - Trần Văn Đức trợn mắt kêu thét, tay khóa chặt, chỉ thể giơ chân lên đá Kiều Giang Tâm, đồng thời miệng hét lên, "Kiều Đại Nha, đồ ác phụ, cô dám đánh !"

Theo tiếng gầm thét Trần Văn Đức, cửa nhà họ Cao đối diện kêu "cót két" một tiếng mở , Ưu Phong và chồng với vẻ mặt tò mò bước .

Phía cổng nhà họ Trình, bóng dáng Trình đại gia và Lưu Tân Nghiên cũng xuất hiện.

xa, bà Ngưu ngoài ôm củi cũng vội vã chạy tới.

Kiều Giang Tâm dùng sức bóp mạnh bắp đùi , mắt đỏ hoe hét lên: "Trần Văn Đức, đồ lưu manh đê tiện, chặn đường mấy lời bẩn thỉu đó, sẽ lên đồn công tố cáo quấy rối!!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...