Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn70: Nữ Phụ Độc Ác Cần Gì Tẩy Trắng

Chương 274: Sắp bị cô học trò này ép khô

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thẩm Nam Sơ cứ như chính thức trở thành t.ử đóng cửa ngôi sáng giới khảo cổ Thẩm Uyên.

Tin tức còn truyền ngoài, bằng sẽ làm bao nhiêu ghen tị đỏ mắt.

Thẩm Uyên tuy về sự thông tuệ Thẩm Nam Sơ, rốt cuộc chi tiết nông sâu thế nào. Căn cứ thái độ dạy học nghiêm cẩn, ông quyết định thăm dò cân lượng cô đồ mới .

Ban đầu, ông bố trí nhiệm vụ cho Thẩm Nam Sơ còn mang theo chút tính chất thử thách.

Ví dụ như, giao cho cô bản dập một lô mảnh vỡ đồ đồng mới khai quật, chữ khắc mờ nhạt khó phân biệt, yêu cầu cô trong vòng một tuần thành việc ghép , khảo chứng, chú thích và báo cáo phân tích sơ bộ.

Nhiệm vụ đối với nghiên cứu sinh bình thường mà , ít nhất cần hơn một tháng, hơn nữa cần lặp kiểm chứng.

Thẩm Uyên nghĩ, thể thành sáu bảy phần mười, tính .

ngờ, sáng sớm ngày thứ ba, Thẩm Nam Sơ liền đặt một bản báo cáo đóng sách chỉnh tề, chữ tinh tế lên bàn sách ông.

chỉ tất cả các mảnh vỡ ghép chuẩn xác, ngay cả những chữ khắc gần như gỉ đồng bao phủ cũng cô khảo chứng và chú thích với độ chính xác cực cao, thậm chí chỉ mấy chỗ khả năng lầm trong các khảo chứng giới học thuật đây.

Thẩm Uyên cầm báo cáo, đối chiếu lặp với bản dập, càng xem càng kinh hãi.

Ông tin chuyện ma quỷ, tìm tới mấy cuốn sách sót (di thư), những tàn quyển ngoáy và khó phân biệt nhất, đề cập đến kinh Phật, biến văn (một loại văn thể kể chuyện đời Đường) thậm chí một công văn thế tục, nội dung pha tạp, chữ phóng túng.

ông cho thời hạn mười ngày.

Kết quả ngày thứ năm, Thẩm Nam Sơ nữa nộp bài. chỉ phân loại sắp xếp tàn quyển rành mạch, còn tiến hành khảo đính và chú thích xác đáng đối với mấy đoạn mấu chốt trong đó.

"Đứa nhỏ ... Chẳng lẽ sinh ?"

Thẩm Uyên bản báo cáo , lẩm bẩm tự .

Thứ Thẩm Nam Sơ biểu hiện ngoài, chỉ trí nhớ gặp quên, mà càng một loại năng lực thấu hiểu và cái sâu sắc nhạy bén gần như bẩm sinh đối với văn tự cổ đại, bối cảnh lịch sử, mạch lạc văn hiến.

Sự thông minh làm ông thoáng nhớ tới một vị cố nhân kinh tài tuyệt diễm từng gặp thoáng qua thời trẻ mất sớm.

Kinh ngạc qua , tâm hiếu thắng và lòng yêu tài Thẩm Uyên kích phát.

Ông quyết định đầu tư nhiều tâm tư hơn việc dạy dỗ Thẩm Nam Sơ, thế nào cũng móc hết bản lĩnh đáy hòm mới , xem giới hạn nha đầu rốt cuộc ở .

Tuy nhiên, ông nhanh phát hiện, sự thông minh Thẩm Nam Sơ gần như yêu nghiệt.

Ông giảng giải phương pháp phân đại (phân chia thời đại) văn cổ phức tạp, cô chỉ thể nháy mắt lý giải, còn thể suy một ba, đưa phương pháp tối ưu hơn.

Ông phân tích chỗ khó trong công trình phân đại, cô thường thường thể một châm thấy m.á.u chỉ điểm mấu chốt, đồng thời đưa tư duy giải quyết tuyệt diệu mà ngay cả ông cũng từng nghĩ tới.

Ông thậm chí lấy mấy cái ký hiệu thần bí nước Thục cổ đại mà nghiên cứu nửa đời mới phá giải .

Thẩm Nam Sơ khi cẩn thận quan sát, thế thể kết hợp địa lý, thiên văn và thần thoại truyền thuyết thời đầu, đưa một giả thuyết cực kỳ sức thuyết phục.

Ở phương diện nào đó, tầm Thẩm Nam Sơ thậm chí còn lâu dài và thấu triệt hơn cả Thẩm Uyên, đắm trong khảo cổ học truyền thống mấy chục năm.

Điều làm cho Thẩm Uyên thầy giáo, đồng thời cảm thấy vui mừng, cũng kìm chút hổ, thậm chí sinh một tia nguy cơ cảm: kịp dạy xong đồ thì thầy c.h.ế.t đói.

Ông lấy hết sức bình sinh, bắt đầu tăng độ khó cho Thẩm Nam Sơ, đề ngày càng hóc búa, kiến thức đề cập ngày càng rộng...

Thẩm Uyên gần như ném tất cả những khúc xương cứng mà gặp trong đời sống học thuật.

Đáng tiếc, Thẩm Nam Sơ phảng phất như một cái động đáy. Vô luận kiến thức thâm sâu hẻo lánh cỡ nào, cô tổng thể nhanh chóng hấp thu, và tiêu hóa, chỉnh hợp, phát theo một phương thức khiến kinh ngạc cảm thán.

Thẩm Uyên thường xuyên Thẩm Nam Sơ, trong lòng cảm khái vạn phần. Đây học sinh đang học tập, rõ ràng ông đang giao lưu với một đồng nghiệp học thuật ngang hàng, thậm chí ở phương diện nào đó còn vượt qua cả ông.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-nu-phu-doc-ac-can-gi-tay-trang/chuong-274-sap-bi-co-hoc-tro-nay-ep-kho.html.]

Ngay khoảnh khắc Thẩm Uyên cảm giác sắp cô học trò ép khô, tế bào não thương vong vô , một tin tức cứu mạng truyền đến.

Ông mời tới Hàng Châu tham gia một hội thảo học thuật khảo cổ tính quốc.

Thẩm Uyên gần như thể chờ đợi mà thu dọn hành lý, chuẩn mượn cơ hội thoát khỏi Bắc Kinh, cũng thuận tiện bổ sung một chút "đạn dược", đỡ quá mức rụt rè mặt đồ .

Tuy nhiên, ông ngờ tới, hội nghị giao lưu học thuật khiến ông gặp một tầng nguy cơ khác.

Hội thảo tổ chức tại một khách sạn kiểu cũ bên Tây Hồ, những nhân vật nổi tiếng trong giới khảo cổ từ khắp cả nước hội tụ về đây.

Thẩm Uyên tư lịch lão luyện, danh tiếng lớn, xuất hiện liền thu hút đông đảo ánh mắt, ít học giả hậu bối sôi nổi tiến lên chào hỏi thỉnh giáo.

Đang lúc ông trò chuyện thật vui với vài vị bạn cũ, một giọng mang vẻ châm chọc chen :

"Ái chà, đây Thẩm lão ? Nhiều năm gặp, phong thái vẫn như xưa a!"

" mấy năm ngài vẫn luôn ở Ly Sơn gặm xương cứng, rảnh rỗi tới tham gia cái hội nhỏ chúng thế?"

Thẩm Uyên cần đầu cũng lão đối thủ Lưu Bồi Thanh tới.

Lưu Bồi Thanh giáo sư khoa Khảo cổ một trường đại học trọng điểm phía Nam, về mặt học thuật cũng coi như thành công, làm thích ganh đua, đặc biệt thích cạnh tranh với Thẩm Uyên ở phương diện bồi dưỡng học sinh.

Năm đó hai liền bởi vì một quan điểm học thuật mà tranh luận thôi, kết oán.

, Lưu Bồi Thanh thua.

Thứ duy nhất Lưu Bồi Thanh thể thắng Thẩm Uyên, chính ở phương diện học sinh.

Hôm nay, vớ cơ hội, Lưu Bồi Thanh làm thể diễu võ dương oai một phen chứ?

Thẩm Uyên xoay , sắc mặt bình đạm: "Giáo sư Lưu, vẫn khỏe chứ."

Lưu Bồi Thanh dáng béo, đeo kính gọng vàng, mặt mang theo nụ quen thuộc, vẻ phù phiếm. Bên cạnh ông còn một thanh niên 30 tuổi, mặc áo Tôn Trung Sơn, biểu cảm mang vẻ ngạo khí theo.

"Nhờ phúc ngài, vẫn vẫn ." Ánh mắt Lưu Bồi Thanh quét qua bên Thẩm Uyên, vẻ kinh ngạc, "Ủa? Thẩm lão, ngài... một ?"

" mang theo học sinh nào mở rộng tầm mắt ? Haiz, cũng , ánh mắt ngài cao, học sinh bình thường cũng lọt mắt xanh ngài."

" giống , bất tài vô dụng, đành chịu khó dẫn dắt học sinh, trông mong bọn họ tương lai thể chút tiền đồ."

Lời ông ngoài mặt nâng, bên trong dìm, chỉ thẳng việc Thẩm Uyên nhiều năm nhận đồ , nối nghiệp.

chung quanh đều yên tĩnh , ngửi một tia mùi t.h.u.ố.c súng.

Thẩm Uyên lười tranh cãi miệng lưỡi với ông , nhàn nhạt : "Học sinh quý ở tinh chứ quý ở nhiều."

"Đó tự nhiên!"

Lưu Bồi Thanh phảng phất chỉ chờ câu , lập tức đề cao âm điệu, một tay kéo thanh niên bên cạnh lên phía :

" đến tinh, học trò Mã Kiến Thành , tuy rằng ngu dốt, cũng may chịu khó bỏ công phu."

"Năm độc lập dẫn đội khai quật cái vương lăng đời Hán ở Giang Đông , thu hoạch khá phong phú a! Áo ngọc đính vàng khai quật bảo tồn chỉnh, hiếm thấy trong nước! Báo cáo khai quật tương quan đăng 《Học báo Khảo cổ》, còn giải thưởng luận văn ưu tú nữa đấy."

Ông vỗ vỗ vai Mã Kiến Thành, giọng điệu tràn ngập khoe khoang:

"Kiến Thành chỉ một tay giỏi trong việc khai quật điền dã, mà kiến thức lý luận cũng vững chắc, đối với khảo cổ Tần Hán, đặc biệt chế độ mai táng, kiến giải riêng ."

" tới họp, chính mang theo thành quả nghiên cứu mới nhất tới, làm báo cáo tại đại hội đấy!"

Mã Kiến Thành ngẩng đầu, tuy rằng ngoài miệng thầy quá khen, sự đắc ý trong ánh mắt che giấu .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...