Tn 70: Người Đẹp Mạnh Mẽ Chinh Phục Gã Thô Kệch
Chương 16
Hai đứa nhỏ chỉ mỗi một bát mì nhỏ, ăn xong, đáy bát lộ sạch trơn.
Hoắc Văn Hy sờ sờ cái bụng nhỏ vẫn còn lép kẹp, ánh mắt giấu nổi vẻ thèm thuồng, chằm chằm thau mì lớn còn trong tay Khương Nghiên.
Trong thau…
vẫn còn nhiều.
kế… chắc cũng ăn hết nhỉ?
Hoắc Văn Hy chớp chớp mắt.
ngại ăn đồ thừa.
Đợi kế ăn no, sẽ xin thêm một bát nữa.
Nghĩ , thằng bé càng chằm chằm Khương Nghiên, trong lòng cầu nguyện kế mau no.
.
.
Gợi ý siêu phẩm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao đang nhiều độc giả săn đón.
đến khi thau mì chỉ còn lưng lửng,
đến khi nước súp đỏ au cũng vơi gần sạch
Khương Nghiên…
vẫn hề dấu hiệu dừng .
“Ư… ức… uất uất…”
Tinh thần Hoắc Văn Hy sụp đổ , cuối cùng oà lên .
“Tiểu Hy, đừng …”
Hoắc Văn Cẩn nhỏ giọng an ủi em trai:
“So với rau dại đây chúng ăn…”
“ ăn một bát mì hôm nay .”
“Hơn nữa mì cà chua còn ngon hơn rau dại nhiều mà, …?”
Khương Nghiên , trong lòng khẽ khựng .
Hai đứa nhỏ …
đây chỉ ăn rau dại thôi ?
Với mức lương Hoắc Chiến Đình
theo lý mà …
đến mức đó mới .
Cố tình tỏ đáng thương?
Khương Nghiên liếc hai hình gầy gò, bả vai nhỏ đến mức khiến xót ruột.
giống giả.
Hai đứa … thật sự đáng thương.
dù đáng thương thật giả vờ đáng thương
Khương Nghiên cũng ý định nấu thêm một thau mì nữa.
Việc , thuận tay chia cho mỗi đứa một bát,
giới hạn cô .
Ăn xong.
Khương Nghiên dậy, chuẩn rửa
, rửa cả cái thau lớn.
“ kế, để con rửa cho!”
Hoắc Văn Cẩn nhanh như chớp giành lấy thau từ tay Khương Nghiên, đầu chạy thẳng bếp.
“ kế, con cũng rửa nữa!”
Hoắc Văn Hy hốt hoảng lau nước mắt mặt, ôm lấy bát và trai, lộp cộp chạy theo .
Khương Nghiên ngăn .
Việc nhà luyện từ nhỏ.
Cô cũng theo bếp, hai đứa nhỏ ghế rửa bát, động tác tuy vụng về nghiêm túc, quy củ.
Khương Nghiên thấy cũng quản nữa, xoay phòng ngủ trải giường ngủ.
Căn nhà nhỏ hai phòng ngủ.
Trong đó một phòng vẫn để trống, Khương Nghiên liền chọn ở luôn phòng đó.
Ngủ một giấc đến giữa chiều.
Khương Nghiên mở mắt
mặt bỗng nhiên xuất hiện hai cái đầu nhỏ xíu.
Cô giật suýt bật dậy.
“Hai đứa làm gì ở đây?!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Văn Cẩn trả lời ngay.
đầu em trai, giọng nhỏ dứt khoát:
“Tiểu Hy, em sân chơi một lát .”
“Ờ…”
Tiểu Hy ngoan ngoãn gật đầu, lạch bạch chạy ngoài sân đất chơi một .
Khương Nghiên theo bóng lưng bé xíu đó, trong lòng hiểu bảy tám phần.
Thằng bé trai cố tình đuổi ngoài.
nhóc …
chuyện riêng.
Khương Nghiên còn đang suy nghĩ, thấy Hoắc Văn Cẩn , thẳng mặt cô.
“ kế… con thể chuyện với dì một lát ạ?”
Đây đầu tiên Hoắc Văn Cẩn chủ động thương lượng với lớn. Rõ ràng căng thẳng, vẫn cố tình làm mặt lạnh, tỏ già dặn hơn tuổi để che giấu sự sợ hãi.
Khương Nghiên nhướng mày, tò mò:
“Ừm, .”
Hoắc Văn Cẩn hít sâu một , giống như đang chuẩn bước lên chiến trường:
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Con… con mới sáu tuổi thôi, con rửa bát, giặt quần áo, quét nhà, nhặt củi.”
“Con cũng thể học nấu cơm.”
“ con lớn lên, con thể làm nhiều việc, con cũng sẽ phụng dưỡng dì.”
đến đây, ngừng một chút.
Thương lượng…
bày bộ giá trị bản .
Khương Nghiên ngắt lời, chỉ bình tĩnh hỏi:
“ thì ?”
Hoắc Văn Cẩn nắm chặt hai bàn tay nhỏ xíu, móng tay gần như bấm da thịt:
“Vì … con hy vọng dì thể với cha…”
“ dì thể chăm sóc chúng con.”
“ cần… phiền bà Triệu nữa.”
Giọng càng về càng nhỏ.
Cha thường xuyên làm nhiệm vụ, ít khi ở nhà, nên giao và em trai cho bác Triệu trong khu gia đình trông nom.
Sáng hôm nay, bác Triệu đột nhiên vội vã trở về, :
Cha các cưới vợ .
kế .
bà sẽ đ.á.n.h các , cho các ăn cơm.
Cha vợ mới , sẽ cần hai đứa con nuôi nữa.
sống yên thì tìm cách đuổi kế !
… làm theo.
kế thật sự , .
rõ một điều
Bác Triệu chắc chắn .
Rõ ràng cha đưa tiền sinh hoạt cho bà , và em trai thường xuyên ăn đủ no.
Triệu Kim Bảo còn bắt nạt họ.
Bác Triệu đánh, còn đe dọa với cha.
sợ cha phân tâm khi làm nhiệm vụ.
nhịn.
kéo em trai cùng nhịn.
Sự xuất hiện đột ngột kế
Trong mắt , một cơ hội hiếm hoi.
Cơ hội thoát khỏi bác Triệu.
Hừm.
ngu đến mức đuổi kế!
quan sát .
kế tuy ăn nhiều, chịu chia mì cho hai em .
Chỉ riêng điều đó thôi, hơn bác Triệu gấp trăm .
vẫn lo.
Hoắc Văn Cẩn cúi đầu, hai bàn tay nhỏ lúng túng kéo vạt áo, giọng càng lúc càng nhỏ:
“ kế… con và em trai dễ nuôi.”
“Chỉ cần… cho tụi con một miếng cơm .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.