Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 80
Thì chắc chắn cũng nha.
Bây giờ đào rau, mỗi ngày chỉ theo , cho nên thực còn nhẹ nhõm hơn .
"Chị Thích, buôn bán bên thế nào?"
Thích Ngọc Tú nghiêng đầu, thấy đến Khương Lãng.
bé Bảo Sơn và cô bé Bảo Châu lanh lảnh: " Khương."
bé Bảo Lạc quen Khương Lãng lắm, chị đều gọi , cái đuôi nhỏ cũng vội vàng gọi .
Khương Lãng xoa xoa cái đầu nhỏ em bé, : "Vẫn chứ?"
Thích Ngọc Tú vội : "Vẫn , buôn bán bên mỗi ngày đều tồi. đang học thành phố ?"
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Khương Lãng: "Cuối tuần nghỉ, yên tâm qua xem thử. , mang bữa trưa cho ."
: " mua bánh nướng mai khô thành phố, hương vị tồi."
Mặc dù tiếp xúc với Thích Ngọc Tú nhiều, Khương Lãng chứng kiến sức ăn cô , dứt khoát mua ba mươi cái bánh, dù ... ăn hết còn thể để mang về nhà làm bữa ăn khuya, cho nên Khương Lãng cảm thấy gì.
" vẫn ăn bữa trưa ."
"Vẫn ." Thích Ngọc Tú luôn nhận ân huệ , ngại ngùng.
Khương Lãng ngược sảng khoái, bảo họ đừng nghĩ nhiều.
Mặc dù buổi trưa, cũng qua kẻ , Khương Lãng: "Khoai lang bên chị còn nhiều nữa nhỉ?"
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Chứ còn gì nữa? Trong nhà cũng còn bao nhiêu nữa, tìm ở bên , chỉ thấy siêu thị bán, siêu thị cũng ít, hơn nữa giá cả dường như cũng rẻ lắm."
Khương Lãng: "Trong siêu thị chắc chắn hàng tồn kho, bày tất cả."
Thích Ngọc Tú: "A."
Cô đối với những thứ đều hiểu lắm, dựa tự mày mò.
Khương Lãng: " nếu chị bán khoai lang nướng, chắc chắn thể đến siêu thị mua khoai lang , chị vẫn nhập hàng. Trong thôn chắc hẳn trồng trọt chứ? Chị thể tìm họ mua một ít."
Thích Ngọc Tú: "A, còn thể như ."
Khương Lãng : " tự nhiên thể ."
hề chế giễu Thích Ngọc Tú sống trong núi từng trải sự đời, dùng xuất một để chế giễu kiến thức nông cạn vô tri nhất, Khương Lãng làm chuyện . : "Thực quen thuộc chuyện trong thôn lắm, thể hỏi thăm một chút. Bà nội Cổ ?"
Thích Ngọc Tú : "Mấy hôm nay trời lạnh, bà đến nhà con gái thành phố ở , bà đưa chìa khóa sân cho , thể để đồ ở sân nhà bà ."
Khương Lãng ồ một tiếng, : " Hứa Đình nhắc đến."
Cô bé Bảo Châu lúc xen , lanh lảnh hỏi: " Khương, chị Khương và chị Hứa làm việc ở nơi khác thế nào ạ?"
Khương Lãng bật , : "Khá , công việc họ vất vả bằng các em."
Cô bé Bảo Châu vội : "Chúng em cũng vất vả."
Khuôn mặt nhỏ cô bé lạnh đến đỏ bừng, vẫn khoe bàn chân nhỏ , : " xem, đây giày chị Khương tặng em, ấm lắm ạ."
Khương Lãng : "Giày bông tuyết , em rộng ?"
Cô bé Bảo Châu: "Em lót miếng lót giày."
Cô bé so đo, : "Em lót hai miếng."
Khương Lãng : "Ừm, em trông dễ thương."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-80.html.]
Cô bé Bảo Châu rõ ràng nhiều hơn Thích Ngọc Tú, cô bé quàng quạc: " em , sẽ dẫn chúng em mua quần áo mới, ơi, quần áo mới ở rẻ ạ?"
Gợi ý siêu phẩm: Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ đang nhiều độc giả săn đón.
Khương Lãng do dự: "Cái , lắm."
nhanh : " , em đợi hỏi giúp em một chút."
Bím tóc nhỏ cô bé Bảo Châu lắc lư.
Khương Lãng : "Thường trong thôn đều chợ phiên nông thôn, chắc chắn đồ rẻ bán, em đợi hỏi Hứa Đình."
nhanh gọi điện thoại, bao lâu , hớn hở tuyên bố: "Mỗi chủ nhật trong thôn đều chợ phiên, ở bên , ở đầu thôn, nếu ham rẻ, thì chủ nhật dọn hàng sớm một chút qua đó xem thử."
Đôi mắt cô bé Bảo Châu sáng lấp lánh: "Hôm nay, hôm nay chính chủ nhật nha."
Khương Lãng: "Ây !"
: " đều quên mất , sống đến hồ đồ ."
Cô bé Bảo Châu nhiệt tình . Thích Ngọc Tú thấy lúc tính đông, nỡ bán đồ, Khương Lãng: " , giúp trông sạp hàng, qua đó?"
Thích Ngọc Tú vội vàng lắc đầu, : " cần cần ."
Khương Lãng: "Chị cứ để giúp , cũng học cách làm buôn bán một chút."
hỏi: "Chị Thích, chị tin ."
Thích Ngọc Tú nghiêm mặt: " chắc chắn ."
Khương Lãng: " giao cho ."
cũng dặn dò: "Thường chợ phiên đông , chị dẫn theo ba đứa trẻ, vẫn kéo chặt bọn trẻ. Bất kể lúc nào cũng kẻ buôn đấy."
Mấy đứa trẻ đều trừng to đôi mắt tròn xoe.
Thích Ngọc Tú: " . , bên làm phiền nhé."
Thích Ngọc Tú vẫn xem thử.
Khương Lãng : " ."
Thích Ngọc Tú cần hỏi chợ phiên ở , liền thấy cô con gái nhỏ nhà chạy sang một bên khác dùng giọng sữa non nớt hỏi thăm: "Dì ơi, dì chợ phiên đường nào ạ?"
Đây quán mì họ thường mua nhất.
Cô bé Bảo Châu nhanh , vung vẩy cái vuốt nhỏ, : " theo em."
Thích Ngọc Tú cõng con trai lưng, mỗi tay dắt một đứa, : "Các con theo ."
Khương Lãng nhắc nhở , Thích Ngọc Tú tự nhiên liền ghi nhớ trong lòng.
Mấy hơn hai mươi phút thì đến chợ phiên, chợ phiên dường như chỉ náo nhiệt nhất buổi sáng, bây giờ gần tàn , đặc biệt đông, nhiều sạp hàng cũng đang thu dọn đồ đạc.
Thích Ngọc Tú liếc mắt một cái liền thấy sạp hàng gần vòng ngoài nhất bán vải vóc, cô vội vàng xán gần, hỏi: "Cái bán thế nào?"
Mặc dù lăn lộn ở bên mười mấy ngày, cũng thể bình tĩnh làm buôn bán , bán đồ và mua đồ, giống , cô đầu tiên đến nơi như thế , vẫn khá căng thẳng.
Đây chợ phiên đấy, cô bao nhiêu năm thấy nơi như thế .
Thích Ngọc Tú mím môi: "..."
Hôm nay, một ngày hoang mang vì vật giá.
Kẻ sọc xanh trắng mọng nước , trông đồ bao nha.
mà chỉ đắt hơn một gói kẹo kỳ quái một chút thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.