Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 66
"!" bé Bảo Lạc dạo trong sân, thấy Thích Ngọc Tú, cây gậy nhỏ trong tay chỉ một cái, gọi lên.
bé Bảo Lạc ưỡn ngực, : "Chơi."
nghĩ ngợi, ưỡn ngực, : "Tập thể dục."
Thích Ngọc Tú bật , cô : "Vẫn ăn bữa trưa ."
Sáng lúc cô làm bánh hành, trưa hâm nóng . Cô dứt lời, cô bé Bảo Châu thò cái đầu nhỏ , : ", về ạ."
Thích Ngọc Tú : " , về ."
Cô lắc lắc chiếc gùi, : "Đổi cho con một mảnh vải may quần áo đấy."
Mắt cô bé Bảo Châu sáng lấp lánh: "Ồ hố!"
Thích Ngọc Tú: " con vui kìa, con ?"
Bảo Châu lanh lảnh: " đất phần trăm ạ."
Đất phần trăm nhà họ, vị trí cũng lắm, cái cách nào, ai bảo họ tách ở riêng chứ. Đất thể trồng trọt trong thôn từ lâu chiếm hết . Đất phần trăm tính theo đầu , năm đó Điền Đại và Thích Ngọc Tú chuyển đến đây, chỉ hai , đất phần trăm một ba ly đất, hai sáu ly đất, cũng chỉ bốn mươi mét vuông. Dứt khoát liền khoanh vùng bên cạnh sân thành đất phần trăm. thêm Bảo Sơn Bảo Châu, đất phần trăm liền mở rộng lên tám mươi mét vuông.
Theo quy định, Điền Đại mất , đất phần trăm cũng giảm , may mà Thích Ngọc Tú sinh Bảo Lạc.
Cho nên tám mươi mét vuông đất phần trăm , liền vặn giữ vững.
Thích Ngọc Tú giống trong thôn, trồng chút cà tím ớt, làm phong phú thêm bàn ăn nhà .
Cô cơ bản đều hướng tới việc ăn no, năm nào cũng trồng khoai lang.
Đây thứ no bụng nhất, cũng thứ cần tốn quá nhiều sức lao động để chăm sóc nhất.
Khoai lang ở miền Bắc họ đều dỡ tháng mười, mùa thu hoạch, chỉ đất đại đội cần thu hoạch. đại đội trưởng sẽ để làm việc nhà , cho nên các hộ gia đình, đất phần trăm đều sẽ thu hoạch muộn một chút.
Đại đội họ bắt đầu nghỉ , nhà tự nhiên cũng bận rộn lên .
", chiều nay chúng thu hoạch khoai lang ?"
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Thu hoạch."
Cô : "Công việc chiều nay thể làm xong."
Thích Ngọc Tú bánh hành trong nồi, c.ắ.n răng : " lúc đang lửa, nướng thêm mấy củ khoai lang nướng."
Ăn no, mới thể làm nhanh .
Thích Ngọc Tú ở đại đội cũng làm việc đàng hoàng, so với ở nhà vẫn khác .
Làm ở ruộng nhiều đến mấy cũng chỉ mười công phân, cô ăn bao nhiêu cũng thế thôi, ở nhà thì khác.
Thích Ngọc Tú tiếp quản, nhanh làm xong bữa trưa, lúc mới gọi ăn cơm: "Buổi trưa ăn nhiều một chút, nhất định ăn no, buổi chiều còn làm việc đấy."
bé Bảo Sơn và cô bé Bảo Châu giơ tay: "!"
Bảo Lạc chậm nửa nhịp: "."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-66.html.]
Sống qua ngày chính như , mỗi ngày đều làm hết việc, buổi chiều Thích Ngọc Tú dẫn bọn trẻ dỡ khoai lang, thỉnh thoảng gặp vài lên núi, cũng đều những gia đình đông . cơ bản đều chọn hôm nay và ngày mai thu hoạch đất phần trăm.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc còn thể lên núi, đó vẫn do nhà đông .
Thực nếu bình thường, nếu gia đình khó khăn, trong thôn một bụng, hoặc hàng xóm láng giềng, cũng ít nhiều sẽ giúp đỡ một chút. Thích Ngọc Tú khác, cô một góa phụ, cửa góa phụ nhiều thị phi.
Mặc dù Thích Ngọc Tú giống "Trương Phi", cũng đổi việc cô một phụ nữ.
Cho nên nhiều cho dù bụng, cũng rước lấy phiền phức.
Thích Ngọc Tú cũng quen , chập tối ráng chiều rực rỡ, Thích Ngọc Tú cũng thu hoạch xong khoai lang. Làm xong , ngừng nghỉ dẫn mấy đứa trẻ tắm suối nước nóng, ngay cả bản cô cũng tắm rửa sạch sẽ sảng khoái.
Dù , ngày mai sẽ gặp năm 2020 trong truyền thuyết , Thích Ngọc Tú vẫn hy vọng thể tươm tất một chút, làm mất mặt bọn trẻ nhà .
Đêm nay, thật, Thích Ngọc Tú đều ngủ ngon, thể căng thẳng chứ?
Mấy chục năm đó!
Tối qua cô bẻ ngón tay ngón chân tính bao lâu, mới phản ứng , cách , chênh lệch hơn năm mươi năm.
cách khổng lồ như , Thích Ngọc Tú "bên " dáng vẻ gì.
Nếu với cô, cô thể gặp năm mươi năm , cô chắc chắn sẽ sợ đến ngất . sự việc thực sự tồn tại mặt cô, cô mặc dù căng thẳng, mà, thể bình tĩnh .
Tất nhiên cũng thể vì mấy đứa trẻ ngủ như lợn con, điều khó hiểu khiến cô càng bình tĩnh hơn.
Thích Ngọc Tú hít sâu một , mang theo đủ loại tâm tư, đầu óc rối bời, cô cứ thế mơ mơ màng màng ngủ .
cho dù như , Thích Ngọc Tú cũng tỉnh dậy từ sớm, cô dậy chỉnh đố quần áo , bộ quần áo nhất cô, mấy miếng vá . thì, nhà cô thực sự quần áo sạch sẽ.
mà, đó cũng cho.
Bộ quần áo Bảo Châu mặc về, chị họ Khương đó cần nữa. Thích Ngọc Tú liền cất .
Cái hơn bất kỳ bộ quần áo nào họ, gặp mặc quần áo cần nữa, Thích Ngọc Tú luôn cảm thấy lắm. Cứ cảm thấy kỳ kỳ. Cho nên suy tính , cô vẫn mặc quần áo .
Mặc dù miếng vá, cuộc sống nhà họ chính như , cũng gì giấu giếm.
Thích Ngọc Tú búi tóc lên, chỉnh đốn quần áo, nấu cháo trắng lúc mới gọi mấy đứa trẻ dậy. Ba đứa trẻ đều vì hôm qua làm việc quá mệt, ngủ say. nghĩ đến hôm nay sẽ gặp chị, nhóc con lập tức tỉnh táo .
Cô bé Bảo Châu kêu quàng quạc, lải nhải: "Em nhớ chị Khương."
Thích Ngọc Tú: "Con nhớ bao nhiêu?"
Cô bé Bảo Châu: "Đặc biệt đặc biệt nhớ ạ."
Cô bé nghĩ ngợi, : "Chị Khương , chị hình như tìm việc..."
Nhóc con quàng quạc quàng quạc, Thích Ngọc Tú con gái nhồi nhét đầy một đầu, cuối cùng cũng xen giữa lúc cô nhóc chuyện: "Ăn cơm ."
Cô bé Bảo Châu: "Ồ."
Lúc cả nhà khỏi cửa, bé Bảo Lạc cũng buộc lưng.
bé Bảo Lạc ít cơ hội ngoài như , bé giống chị, ngoài, giống như con khỉ. Hoa hướng dương quanh mặt trời, bé quanh thứ. lưng , đầu sắp vặn thành bánh quẩy .
Chưa có bình luận nào cho chương này.