Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 549
Bảo Sơn nhướng mày: "Hửm?"
Bảo Châu nghiêm túc: "Em đang chuyện với ngọn núi lớn , hang động ."
Bảo Sơn nghĩ nghĩ, cũng đột nhiên liền hét lên: "Cảm ơn!"
Thật sự cảm ơn, để chúng bao nhiêu năm đó sống khó khăn như , cũng cảm ơn, cho chúng nhiều cơ hội hơn khác nhiều.
Bảo Châu lớn tiếng hét: "Cảm ơn!"
Bảo Nhạc phản ứng , cũng hùa theo kêu lên...
Tiếng kêu gào nối tiếp , khiến hiểu , chỉ nhà mới hiểu, họ thực sự cảm ơn. Cảm ơn ông trời, cho họ cơ duyên như ...
Cảm ơn bạn a!
Ô tô chạy vun vút đường nhựa, hai nhóc tì chu cái m.ô.n.g nhỏ sấp ghế ngủ khò khò. Bảo Châu đắp chăn nhỏ cho hai đứa trẻ, : "Thật ở cũng thể ngủ ."
Thích Ngọc Tú : "Con lúc nhỏ còn giống ?"
Bảo Châu lắc đầu phủ nhận: " nhỉ?"
Cô lý lẽ hùng hồn: "Mỗi cửa con đều xốc tinh thần, bởi vì sẽ say xe. Con phân tán sự chú ý , còn chọc vui vẻ, aiza, con như a!"
Thích Ngọc Tú thình lình lật tẩy, làm vui, trong lòng còn ấm áp kìa.
Bà từ khi nào say xe nữa nhỉ? Hình như bất tri bất giác a.
bà ngược bật : "Các con lúc nhỏ đều hiểu chuyện."
Bà may mắn mấy đứa con hiểu chuyện, so với trẻ con nhà khác thật sự nhẹ nhõm hơn quá nhiều .
Thích Ngọc Tú: " đời , sống may mắn hơn khác quá nhiều."
Bảo Châu hì hì, tựa vai . Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng vỗ con gái một cái, : "Đứa trẻ ngoan."
Bảo Châu kiêu ngạo ưỡn ngực, : "Đó tự nhiên."
Cô luôn khiêm tốn như .
Xem thêm: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bảo Nhạc ngược hai đứa nhỏ, cảm thán : "Tiểu A Bố nhà con dễ nuôi như chúng thì ."
Nửa tỉnh nửa mê, Tiểu Thang Viên Nhi mềm mại nghiêng đầu, nũng nịu : " Tiểu A Bố."
Bảo Nhạc : " , Thang Viên Nhi một chị ."
Tiểu Thang Viên Nhi biểu dương tâm mãn ý túc nhếch khóe miệng, đổi một tư thế tiếp tục ngủ khò khò.
Xe chạy một mạch đến thành phố, tiến khu biệt thự, từ xa xa thấy Thích Ngọc Linh ở cửa dạo, đợi gia đình em gái đến kìa.
Thấy xe, bà vội vàng đón: "Tú Nhi!" Tuổi càng lớn, càng qua nhiều với . Bà : "Mau, cơm nước đều làm xong , sớm đợi em đấy."
Thích Ngọc Tú ngậm : "Bọn em nán núi một lúc."
" cả đến từ sớm kìa."
Thích Ngọc Tú kinh ngạc: "Quán cơm cả bận ?"
Đang chuyện cả Thích cũng , sảng khoái : "Bận a, bận? Làm ăn lắm kìa, hắc hắc. chị dâu em dẫn bọn trẻ trông coi, qua đây tụ tập với một chút."
Thời gian Thích Ngọc Tú về thể nhiều, làm trai cũng thời gian Bắc Kinh, cho nên em gái về, cả Thích dù thế nào cũng qua đây. Ông : "Dô? Cục cưng, còn nhớ ông bác ?"
Đứa nhỏ ngủ mơ màng dụi mắt gật gật đầu, ngoan ngoãn gọi .
cả Thích vui vẻ : "Thật ngoan, hôm nay bác cả xuống bếp, làm đồ ăn ngon cho các cháu . các cháu thích ăn bánh ngọt nhỏ, cũng làm cho các cháu ..."
Cả nhà cùng cửa, hai đứa nhỏ lập tức tỉnh táo , lạch cạch lạch cạch chạy khắp nơi.
Cháu trai cháu gái Thích Ngọc Linh đều lớn , đều thích hai đứa bé xíu , cũng nên chăm sóc chúng đàng hoàng. Cháu gái Mỹ Bảo Thích Ngọc Linh một tay dắt một đứa nhỏ, : "Các em xem xung quanh ?"
" ạ!"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-549.html.]
Cục cưng tham quan!
Tiểu Thang Viên Nhi lấy lòng làm nũng: "Chị ơi, em tặng chị hoa hoa."
cúi đầu, còn nữa nha!
Cô bé quên xe xe nha.
Cô bé nghĩ đến hoa hoa ở xe, lập tức liền lấy.
Bảo Châu dậy: "Để cho."
Cô khỏi cửa, lấy hoa, liền thấy đàn ông cô ở cửa đợi cô. Bảo Châu ôm hoa tiến lên, ngẩng đầu, đôi mắt to ươn ướt , : "Em ?"
Bảo Sơn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, : ", ai hơn em."
Bảo Châu hờn dỗi: " chỉ dỗ em."
Bảo Sơn thấp giọng: " dỗ em, chẳng lẽ còn dỗ khác?"
nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt cô, : "Em và hoa xứng đôi."
Bảo Châu đưa tay ôm lấy , nghiêng đầu : " tặng hoa cho em?"
Cô từng cái từng cái chọc vai , làm nũng: " nha."
Màn a, thật sự hai con y hệt .
Bảo Châu nháy mắt đỏ mặt, cô đ.ấ.m Bảo Sơn một cái, : "Em chuyện chính sự, cái gì . !"
Bảo Sơn thuận thế ôm lấy cô, : "Em cái gì a? cũng cái gì khác."
đắn: " tự em nghĩ lệch lạc a."
Bảo Châu đ.ấ.m : "Em mới ."
Bảo Sơn bật , nắm lấy tay cô, : " thôi, trong."
Hai ăn ý dừng chủ đề , hai thiết thiết như cửa, Bảo Nhạc lắc đầu cảm thán: "Chỉ khoe ân ái."
Bảo Châu: "Liên quan gì đến ."
Cô giao hết hoa cho Tiểu Thang Viên Nhi, đứa nhỏ nũng nịu: "Chị họ, tặng chị hoa hoa."
"Cảm ơn Tiểu Thang Viên Nhi." Mỹ Bảo nhận hoa tươi cũng kích động, vui vẻ xoay vòng tại chỗ.
Mấy con trai đều cảm thán: "Quả nhiên con gái chính thích hoa a."
Bảo Sơn ôm Bảo Châu tựa sô pha, : "Chập tối chúng mua hoa."
Bảo Châu hờn dỗi: "Muộn ."
Bảo Sơn lắc đầu, : " muộn, một chút cũng muộn."
: " ở bên Bảo Châu, chuyện gì cũng muộn."
Bảo Nhạc tò mò hỏi: "Hai lầm bầm cái gì ?"
Bảo Châu nữa: "Liên quan gì đến ."
Bảo Nhạc: "... Ây, em đứa em trai chị yêu nhất a."
Bảo Châu: "Thì ."
Bảo Nhạc nháy mắt giả.
Mặc dù tuổi nhỏ, tính cách ngược vẫn hoạt bát như xưa, những khác ngược chậc chậc, đều chịu nổi . Hiếm khi một nhà tụ tập cùng , náo nhiệt, Thích Ngọc Linh gọi: "Ăn cơm thôi."
Đừng bỏ lỡ: Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ, truyện cực cập nhật chương mới.
Bên bà một chiếc bàn tròn lớn, lúc năm mới cả nhà ở cùng đều , nối đuôi .
Thích Ngọc Linh: " đây đây, đều đói nhỉ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.