Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 489
Bảo Châu Bảo Sơn: “ thì, cố lên.”
Bảo Sơn mỉm : “ sẽ, em cũng nhé.”
Bảo Châu búng tay một cái, hai trao đổi ngắn gọn, bộ phim nhanh chóng bắt đầu, phong cảnh Lư Sơn như tranh vẽ, Bảo Châu xem phim, cảm khái: “ thật đấy.”
Bảo Sơn: “ về, chúng Lư Sơn chơi nhé?”
Bảo Châu : “Đợi thời gian hẵng , đừng sớm hứa suông.”
Khóe miệng Bảo Sơn nở nụ , : “.”
Tuy họ xem phim muộn hai năm, bây giờ xem, cảnh hôn vẫn khiến chấn động, nam nữ chính hôn , cả rạp chiếu phim đều vang lên tiếng hít khí lạnh. Chỉ Bảo Sơn và Bảo Châu vững như núi.
Bảo Châu nhớ điều gì, bỗng bật thành tiếng.
Bảo Sơn nghiêng đầu cô, cũng nghĩ đến điều đó, hai cùng trải nghiệm trưởng thành chính như , chỉ cần một cái thể tâm linh tương thông nghĩ đến niềm vui đối phương.
Bảo Châu ghé tai Bảo Sơn, : “Còn nhớ đầu tiên chúng xem phim cảnh ?”
Lúc đó, họ còn đến mười tuổi, cả nhà cùng xem phim, ở bên .
, cô cũng tính toán, cũng nghĩ rằng dẫn trẻ con thể xem loại phim phim tình cảm, sợ làm hư bọn trẻ. Cho nên họ chọn một bộ phim phim hài, kết quả bộ phim đó, hôn năm mươi .
Thương cho cô, chỉ một đôi tay, che ba đôi mắt.
thể , bộ phim đó, xem đến mức cô mồ hôi đầm đìa, trông còn mệt mỏi hơn cả vụ thu hoạch mùa thu. Lúc đó họ vẫn còn trẻ con, chỉ ngượng ngùng, bây giờ nghĩ , chỉ thấy buồn vô cùng.
Hai , ngớt.
Bảo Sơn: “Em còn nhớ đầu tiên chúng xem phim b.o.m tấn Hollywood ?”
Bảo Châu che mặt, càng dữ dội hơn, cả run lên. Lúc đó bộ phim đó còn cảnh… thuyền!
Xem thêm: Cơ Trưởng Hoàng Gia, Cưng Vợ Đến Nghiện - Thời Ấu Nghi + Bùi Tinh Lâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
cô sụp đổ, thể tin rạp chiếu phim chiếu cái , nếu tiếc tiền vé, lôi họ ngoài . Bảo Châu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lúc đó, tiết kiệm thật đấy.”
Bảo Sơn nhướng mày: “Em chắc chắn bà tự xem ?”
dứt lời, đón nhận nắm đ.ấ.m “ thiện” Bảo Châu, đ.ấ.m liên tiếp mấy cái, Bảo Châu : “ như .”
Bảo Sơn : “ đùa thôi mà.”
Bảo Châu: “ lấy đùa.”
Nụ Bảo Sơn thu một chút, nghiêm túc: “.”
Bảo Châu, thấy cô cũng tức giận, dù Bảo Châu hiểu nhất, câu ý gì khác, chỉ trêu chọc một câu thôi. : “ .”
Bảo Châu: “Hừ.”
Bảo Sơn nắm lấy tay cô, Bảo Châu rút , Bảo Sơn chịu buông, : “ lỡ lời đùa, .”
Bảo Châu liếc , : “ , mà… bây giờ chuyện , mà , cái móng vuốt …”
Cô chỉ tay : “ làm gì mà nắm tay em?”
Bảo Sơn: “Tay thế , móng vuốt .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-489.html.]
Bảo Châu: “Ai cho nắm tay em?” Cô nhướng mày, mang theo vài phần duyên dáng: “ em đồng ý ?”
Bảo Sơn hỏi: “ em đồng ý ?”
Bảo Châu: “Ờ…”
Bảo Sơn: “Bảo Châu bé nhỏ yêu…”
Bảo Châu đ.á.n.h : “ chuyện cho đàng hoàng , sến súa thế, xem em , nổi hết cả da gà .”
Bảo Sơn bật .
Hai , trong lòng đều rõ, đôi tay họ đang nắm lấy , hề buông .
Và , dường như giống như đây.
Điều khác với việc Bảo Sơn dắt cô lên núi xuống núi, giữa họ, thêm nhiều sự mập mờ.
Thời gian chiếu phim ngắn, trong mắt họ, thời gian ngắn vô cùng, dường như làm gì cả, chiếu xong .
Bảo Châu gãi đầu, : “Phim chiếu cái gì ?”
Bảo Sơn: “…”
cũng nhớ nội dung phim, hơn, căn bản xem mấy, chỉ mải chuyện với Bảo Châu, còn về phim chiếu gì, chỉ nhớ một nụ hôn.
Gợi ý siêu phẩm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã đang nhiều độc giả săn đón.
Ngoài , gì.
Và Điền Bảo Châu, thật trùng hợp, cô cũng .
Tuy hai xem phim khá lơ đãng, lúc ngoài cũng hơn mười giờ, lúc trời tối đen như mực, đường cũng chẳng còn mấy ai, thời buổi làm gì cuộc sống về đêm. Ngay cả hàng quán ăn đêm cũng .
Bảo Lạc: “Lên xe.”
Xe chạy, trời bắt đầu tuyết rơi, Bảo Châu thấy bông tuyết rơi cửa sổ xe, : “Tuyết rơi .”
Bảo Sơn: “ , đây mỗi trời tuyết lớn, chúng đều kẹt trong nhà, bò cửa sổ xem khi nào tuyết ngừng rơi.”
Bây giờ con thể thưởng thức vẻ tuyết rơi, lúc đó, họ sợ những ngày tuyết lớn, khi nghèo đói, tuyết dễ lấy mạng . Cho nên , tâm trạng mỗi lúc một khác.
Bảo Sơn dừng xe , hai cứ thế ghế trong xe, bật đèn pha, những bông tuyết từ từ rơi xuống.
“ Bảo Sơn, xem, cái hố đen đó biến mất ?” Bảo Châu đột nhiên hỏi như .
Kể từ khi lối trong hang động bên biến mất, Bảo Châu lâu nhắc đến chủ đề , họ thường xuyên nhắc đến một tình hình ở hai bên, về việc thể nữa , biến mất , thì từng đề cập.
Bảo Sơn: “ cũng , nghĩ, lẽ biến mất . Nó xuất hiện khi chúng cần nhất, và biến mất khi chúng cần nữa, lẽ đó ý trời. nghĩ, lẽ em sẽ bao giờ đến đó nữa.”
Những lời thẳng thắn như , bình thường xong đều sẽ buồn.
Bảo Châu , cô tựa cửa sổ xe, : “Em cũng nghĩ , em cũng cảm thấy chắc sẽ còn cơ hội nữa, trong lòng chút tiếc nuối, dám đối mặt. , thực em nên thể đối mặt , dù , chúng nhiều hơn khác quá nhiều .”
Bảo Sơn: “ , nó cung cấp vật tư giúp đỡ chúng khi cần nhất, cũng để cho chúng nhiều kiến thức. Nếu nhiều điều như , chúng làm việc sẽ thuận lợi như thế. Những thu hoạch , sẽ theo chúng cả đời.”
Bảo Châu khẽ , : “Ừm.”
Cô dịu một chút, : “Tuy em thể còn kỳ ngộ như nữa, lẽ khác thể . , chuyện đó cũng liên quan đến em nữa, em chỉ cần cố gắng làm việc .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.