Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 410
Cô : " ."
Đinh Lan thấy cô vui, chung đoán chắc . Cô : "Ây da, răng còn lúc c.ắ.n , cãi cũng gì . Đừng các em, lúc tớ ở nhà, với bố tớ cũng thường xuyên cãi . xem tớ về sớm, chính họ trói buộc."
Bảo Châu tò mò về phía Đinh Lan, thì, Đinh Lan bình thường thật sự nôn nóng, khi đối mặt với bố , nôn nóng chịu .
Đinh Lan hiểu biểu cảm Bảo Châu, thở dài một tiếng, : "Nhà tớ chỉ tớ con, bố tớ thể đứa con nào khác nữa."
Bảo Châu: "?"
Đinh Lan: "Bà ngoại tớ , bố tớ lúc còn trẻ cũng một đứa con trai, ai mà ngờ tớ sinh một đứa con gái. Trong lòng ông vui. tuy vui, vì tớ lớn lên cũng coi dễ thương, bố tớ vẫn khá thích tớ. Dù , nhà ai cũng chỉ sinh một đứa con, tuy chút hụt hẫng, luôn thể sinh thêm. Bố tớ mỗi chạy xe, đều mang quà về cho tớ. Ngay lúc tớ nửa tuổi, bố tớ ngoài chạy xe, gặp sạt lở đất. Lúc đó bố tớ choáng váng sắp hôn mê , ngay lúc sắp xong , ông làm chạm con ếch đồ chơi mua cho tớ, con ếch đồ chơi phát âm thanh, bố tớ mới cứu. Sự cố đó khiến bố tớ thể đứa con nào khác nữa. ông cũng kiên định cho rằng, tớ chính ngôi may mắn gia đình. Nếu con ếch đồ chơi tớ, ông thể c.h.ế.t trong sự cố đó . Bác chạy xe cùng ông , chính c.h.ế.t trong sự cố đó."
"Từ đó về , trong nhà liền coi tớ như hòn ngọc quý tay, nâng tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan. Bố tớ đối với tớ quả thực chăm sóc từng li từng tí, hiểu ? triệt để chăm sóc từng li từng tí. Tớ họ thương tớ, tớ thật sự càng lớn, áp lực càng lớn. Họ quá thương tớ, đến mức tớ kết bạn với ai, mặc quần áo gì, ngay cả ăn gì, cũng đều quản. , khi lên đại học, tớ đều bạn bè. Bố tớ sẽ tra hỏi mười tám đời tổ tông nhà , họ còn đến tận nhà với , xứng kết bạn với tớ. Tớ và con trai chuyện, bố tớ liền đ.á.n.h , ý dụ dỗ tớ, lạy chúa, làm gì chứ! Thành tích tớ sa sút, họ liền chặn giáo viên, giáo viên dụng tâm dạy tớ. Kìa, mà, ngay ngày chúng báo danh đó, đó đều chuyện nhỏ. Vì chuyện , tất cả học sinh đều chuyện với tớ, từ nhỏ đến lớn, tớ đều một . , khi tớ đỗ Bắc Đại, trong lòng tớ vui mừng bao may mắn bao."
Bảo Châu khó nên lời Đinh Lan, ngờ nhà cô như .
"Tớ may mắn vì cuối cùng cũng rời khỏi nhà, cuối cùng cũng cuộc sống riêng . Tớ họ đều yêu tớ yêu tớ, thấy họ tớ liền cảm thấy cơn giận tăng lên theo đường thẳng, thật sự cách nào khống chế bản . Đó chính bố thương tớ nhất, cho tớ cuộc sống chăm sóc tớ muôn vàn, tớ đều nhịn sẽ bạo chướng. Huống hồ , các đây em. Trong nhà va chạm, luôn . Cho nên nếu trai chọc vui, tức giận cũng đừng để bản buồn quá lâu nha."
Đinh Lan vòng vo một vòng, đem tình hình trong nhà đều hết, đến cuối cùng, cũng để an ủi Bảo Châu.
Dù , thiếu nữ ánh dương từng lúc tụt cảm xúc như .
Bảo Châu chớp chớp mắt, Đinh Lan, : "Tớ thật sự giận trai, tớ vì chuyện ."
Cô lòng , gì, nghĩ nửa ngày, : "Bây giờ thể , sẽ ."
Đinh Lan hiểu Bảo Châu, Bảo Châu: "Tớ chắc kẻ tầm thường tự chuốc lấy phiền não thôi."
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
Đinh Lan nhướng mày, : " còn kẻ tầm thường?"
Bảo Châu gật đầu: " nha."
nhanh, cô gãi gãi đầu, đắn : "Cho dù thông minh, cũng cho phép thỉnh thoảng phạm ngốc nha, ví dụ như tớ thế ."
Đinh Lan phì một tiếng, : " đây còn biến đổi cách thức khen ngợi bản ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-410.html.]
Bảo Châu: "Hết cách , như tớ cho dù tâm trạng , cũng vẫn tự luyến tự tin."
Đinh Lan gật đầu, trong lòng đồng cảm, cảm thấy Bảo Châu thật sự loại .
Mùa hè ít , nhà tắm càng ai, hai mỗi nộp tiền, vui vẻ cửa.
Bạn thể thích: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bảo Châu: "Hôm nay chúng bao rạp!"
Đinh Lan: "..."
Bảo Châu xe lửa suốt chặng đường, quần áo đều như dưa muối, tắm một cái mới cảm thấy thanh sảng , cô chiếc áo phông cotton đen và quần thể thao mỏng màu đen, tóc tùy ý buộc đuôi ngựa, quả thực hoa khôi thanh tân một.
Đinh Lan chiếc áo sơ mi cộc tay vải dacron, nghiêng đầu Bảo Châu, : " tại , tớ mỗi quần áo , đều cảm thấy kiểu dáng kỳ kỳ quái quái. bảo tớ chỗ nào , tớ ."
Bảo Châu đắc ý: "Quần áo kỳ quái chỗ nào chứ, tớ cho dù khoác cái bao tải cũng . Chắc nhan sắc tớ chinh phục ."
Đinh Lan: "..."
Cô u oán: " thật sự tự luyến nha."
Bảo Châu: " , tớ chính mà."
Đinh Lan: "Ha ha."
Đinh Lan Bảo Châu kỳ quái ở , Bảo Châu mà. Gần như tất cả quần áo cô, đều mua từ bên đó, tuy cô cố gắng chọn những kiểu dáng phù hợp với đặc điểm thời đại hơn, cách hơn 50 năm một câu xong.
Giống như kiểu quần áo Đinh Lan , bây giờ còn đang thịnh hành đấy, Bảo Châu ở bên đó mua cũng mua .
Cho dù cô cố gắng chọn những kiểu phù hợp với thời đại, cố gắng chọn những kiểu đặc điểm gì, thực vẫn chút khác biệt.
mà, Bảo Châu cũng , cùng với sự trôi thời gian, sự khác biệt cũng sẽ từ từ biến mất, dù , nếu quần áo cô mặc hỏng , mua , thì thể qua bên đó nữa. Nghĩ đến đây, than vắn thở dài.
Đinh Lan: "???"
Cô cạn lời : "Ây , bắt đầu than vắn thở dài , tớ còn than vắn thở dài, bắt đầu ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.