Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 373
Khả năng giữ nhiệt còn , giữ hai ba tiếng cũng vấn đề gì.
Bảo Châu và trai còn lâu mới , Thích Ngọc Tú bắt đầu thu dọn đồ đạc hàng ngày, khiến Bảo Châu chống cằm thắc mắc: “, mấy thứ ở Thủ đô chắc chắn bán, chúng cần mang nhiều thế ạ?”
Lời , Thích Ngọc Tú chịu.
“Đồ nhà chất lượng , kiểu dáng cũng , con đến Thủ đô chắc mua .” Bà vẻ một đứa trẻ hiểu chuyện, tiếp: “Chúng đều đầu đến Thủ đô, chỗ nào cũng quen, dù mua đồ cũng mất thời gian làm quen chứ? nếu chúng mang đủ cả, chẳng sẽ cần khắp nơi tìm chỗ mua ? các con quen thì hẵng . Bây giờ cứ mang gì thì mang, hơn nữa, con nghĩ xem, chúng đến Thủ đô cũng phiếu. Bất tiện bao?”
Bảo Châu nghĩ , liền gật đầu, công nhận lời .
Thế nên, câu chị Khương Việt “bất kể , chỉ cần mang theo tiền ” áp dụng cho hiện tại, nếu bây giờ họ mang theo gì cả, ngoài mới thật sự toi đời.
Đôi khi, tiền cũng mua đồ.
Bảo Châu: “Quả nhiên cách thế hệ thật lớn.”
Thích Ngọc Tú con gái vẻ đăm chiêu, bật , xong chút căng thẳng.
Tuy tự cho từng trải, nghĩ đến việc sắp đến Thủ đô, Thích Ngọc Tú cũng hồi hộp, bà : “Cũng , Thủ đô trông như thế nào.”
Bảo Châu xem video và hình ảnh mạng, những gì họ xem chắc chắn sẽ khác với thực tế.
Bảo Châu: “ thế nào, chắc chắn tuyệt.”
Cô một cách mềm mỏng: “Dù cũng hơn chỗ chúng nhiều.”
Thích Ngọc Tú bật : “Con so sánh, chỗ chúng thể so với Thủ đô ?”
“Cũng .” Bảo Châu khoanh chân giường sưởi, : “Chúng sớm hai ngày, đến nơi dạo một vòng, coi như du lịch.”
Thích Ngọc Tú phản đối, gật đầu: “ thấy đấy.”
Bảo Lạc , vung nắm đ.ấ.m reo hò ngớt.
Bạn thể thích: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bây giờ khác , cuối cùng cũng thể ngoài.
Bảo Châu cảm thán: “ con và trai vững ở đó, cả nhà chúng sẽ chuyển đến.”
Thích Ngọc Tú con gái, : “Con chí lớn.”
Bảo Lạc bên cạnh gặm quả táo xanh, : “Chị , chị Khương Việt , nếu cơ hội nhất định mua nhà ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, đợi qua thiên niên kỷ, giá nhà tăng vọt sẽ giá nhà cao khủng khiếp thế nào.”
Đừng thấy nhỏ, ghi nhớ trong lòng.
Thích Ngọc Tú khịt mũi, : “Bây giờ năm bao nhiêu.”
Mới ăn Tết xong mấy hôm , bây giờ mới mùa xuân năm 1978.
Bà phàn nàn: “ giá trị , ít nhất cũng hơn hai mươi năm nữa.”
Bảo Lạc vỗ đùi: “ ha!”
Bảo Châu khúc khích, : “ cơ hội thì mua, dù sớm còn hơn muộn. cũng chuyện gấp gáp. , chúng lạc đề đến đây , chúng đang chuyện vững ở Thủ đô ?”
Cô vẻ “ hoài bão lớn”, : “Con kiếm thật nhiều tiền, đó để sống một cuộc sống .”
Cô tra mạng, cũng trò chuyện với chị Khương Việt, trong lòng cô , mỗi thời đại, chuyện kiếm tiền đều khác .
Giống như mấy năm cuối họ tiếp xúc với chị Khương Việt, tuy giá nhà cao, đến đầu tư nhất tuyệt đối bất động sản, vì giá đất cũng cao, nhân công cũng cao, lợi nhuận tự nhiên sẽ giảm xuống.
Mà đó, bất động sản từng mấy năm cực kỳ kiếm tiền.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-373.html.]
Lùi về nữa, những năm 90, bất động sản coi ngành kiếm tiền nhất.
, những năm 80, 90, thực ngành công nghiệp thực thể hơn, ăn mặc dùng mới căn bản.
Quần áo, thực phẩm, đồ điện gia dụng, đây đều những ngành kiếm tiền.
Mà đầu những năm 80, còn nhiều chạy sang phía Nga, một chuyến tàu hỏa, lấy hàng về lợi nhuận gấp mấy trăm . Và tương tự, nguy hiểm cũng song hành.
Những điều , Bảo Châu đều . Nhớ những điều , Bảo Châu cảm thán lúc mới quen chị Khương Việt, chị lẽ bất cứ thứ gì cũng sẽ biến mất, kiến thức và tầm vô giá. Bây giờ xem , Bảo Châu vô cùng đồng tình.
Nhà họ bây giờ chính như , vì kiến thức cô rộng hơn, nên cô và trai đều thể thi đỗ trường . Cũng vì tầm rộng, nên trong nhiều chuyện, vẫn thể một hai ba.
Đột nhiên, Bảo Châu sâu sắc cảm thán: “Con nhớ chị Khương Việt quá.”
Thích Ngọc Tú sững , gật đầu: “ cũng nhớ chị .”
bây giờ nghĩ , còn đời.
Thích Ngọc Tú: “ sẽ gặp thôi.”
đều gật đầu.
Bảo Sơn thấy chút sa sút tinh thần, liền : “Chúng cùng Tế Ninh ạ?”
Họ tàu từ thành phố, sẽ qua tỉnh , đó mới đến Thủ đô.
Thích Ngọc Tú: “, cùng một chuyến tàu ?”
Bảo Sơn gật đầu: “Con hỏi , ạ. Chúng cùng , đông cũng bạn.”
Thích Ngọc Tú gần như quyết định ngay lập tức: “ chúng thể mang thêm một ít đồ, bác cả con họ cũng sẽ đến trường họ xem một chút, nhờ họ xách giúp.”
Bảo Sơn & Bảo Châu: “…”
Hai trầm mặc.
Còn, mang thêm?
Bảo Châu khó khăn lên tiếng: “, lúc chúng xuống xe thì làm ạ?”
Lên xe giúp, xuống xe .
Thích Ngọc Tú hùng hồn: “Một bằng bốn ?”
Bảo Châu: “…”
con ơi.
Thích Ngọc Tú: “ , xem còn thể mang theo gì nữa, cũng ở cùng các con dễ sống chung …”
làm bận rộn lên.
Bảo Châu lục lọi, liền hỏi: “, còn lấy quần áo mùa hè cho con?”
Thích Ngọc Tú lườm cô một cái, : “Con bé ngốc , tháng sáu nóng ?”
Bảo Châu: “ cũng cần xếp nhiều thế ạ, nghỉ hè con sẽ về mà.”
Bảo Châu mở to mắt, Thích Ngọc Tú: “Thế đủ cho con mặc? Mang thêm mấy bộ quần áo, giặt cũng tiện.”
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thích Ngọc Tú cảm thấy, con gái nhà từng ngoài, hiểu chuyện.
Bà lờ sự thật rằng chính cũng chẳng mấy khi ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.