Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 31
xong, lúc mới buộc chặt hai cái bao , nhà dời cái tủ , giấu hết gạo và bột mì "mật thất" ở phòng trong.
Đây nhà họ quá tinh ranh, mà đây ngôi nhà cũ nhà họ, những năm khắp nơi đều loạn lạc, những sống núi như họ quen với việc giấu đồ đạc. Cả nhà họ chuyển đến đây, chồng cô chỉ cho cô xem mật thất ông bà nội, họ kết hôn bao nhiêu năm nay, căn bản từng cất thứ gì trong đó.
, thật sự ngoài ý .
", chúng ăn ngay bây giờ ạ."
Cô bé Bảo Châu nuốt nước bọt, dám tin hào phóng như , đồ ăn ngon, ăn từ từ ?
Mặc dù những thứ đó đều ăn hết nhanh, đó sợ hỏng lãng phí, khác.
Thích Ngọc Tú: "Chúng ăn, làm đồ ?"
Đôi mắt cô bé Bảo Châu sáng lấp lánh: " thông minh quá."
Thích Ngọc Tú mỉm : "Nếu ."
Cô : "Gọi em trai con ."
Đứa trẻ canh cửa, bé Bảo Lạc quyền chuyện bước cửa, giơ tay quệt mũi một cái, nước mũi sụt sịt, nhỏ xíu với lớn: " đói lạnh."
Thích Ngọc Tú lập tức hối hận, thể trạng con trai cô thế , cô thể để thằng bé ngoài trong thời tiết lạnh giá như chứ.
"Bảo Lạc đừng vội, làm canh bột vắt."
Cô : "Thôi bỏ , hôm nay muộn quá , hấp bánh bao nữa, chúng làm canh bột vắt."
Cô lấy một củ gừng lớn lắm trong tủ, : "Cho thêm chút gừng, cho toát mồ hôi."
Bé Bảo Lạc đói lả , đang ăn một bát cháo khoai lang, thấy bột mì trắng như tuyết biến hóa bàn tay , bé chớp mắt lấy một cái, nuốt nước bọt, nhúc nhích, chằm chằm.
Bảo Châu nhà lấy chiếc áo khoác nỉ , : " đây, Bảo Lạc dang tay nào."
Bé Bảo Lạc bộ quần áo , mím cái miệng nhỏ, kích động: "Quần áo mới."
Cô bé Bảo Châu phồng má, mềm mỏng : " nhà , mượn đấy."
Xem thêm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ánh sáng rực rỡ trong mắt bé Bảo Lạc nhạt một chút, nhanh gật đầu, nghiêm túc hỏi: "Chúng đồ ăn."
Bảo Châu tươi gật đầu, : " , chúng đồ ăn. Bảo Lạc cho khác nhé, nếu khác đến cướp, Bảo Lạc sẽ . Chúng sẽ nhịn đói đấy."
Bé Bảo Lạc lo lắng trợn tròn mắt, gật đầu lia lịa, : " , Bảo Lạc ngoan, Bảo Lạc ."
chỉ , bé còn vỗ vỗ chân cả xuống bên cạnh , : " cũng nhé."
Bảo Sơn cạn lời, lúng búng : " mới ."
Thích Ngọc Tú: "Các con giúp mở thùng dầu ."
Cô quyết tâm, dự định sẽ thử hết mấy thứ .
thật, Thích Ngọc Tú chỉ từng thấy gạo và bột mì ngon như , cũng từng thấy loại dầu trong vắt thế , trông giống mỡ lợn cho lắm.
Chính vì từng thấy, cô mới nhịn thử hết, thử, làm ngon ?
Hơn nữa, cô một phụ nữ nông thôn, cũng chẳng kiến thức gì.
Chỉ dựa và nghĩ, thể nghĩ .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-31.html.]
Cho nên, cô ăn thử.
Thế , bé Bảo Sơn và bé Bảo Châu vây quanh thùng dầu, bàn bạc: "Mở thế nào đây?"
"Vặn, chắc chắn vặn , từng thấy bình nước thanh niên trí thức , vặn ."
" cái bọc ..."
Bé Bảo Lạc chị ríu rít, cũng thò bàn tay nhỏ bé qua, lén lút vuốt ve cái thùng một cái, đó vui vẻ vểnh khóe miệng lên.
Ưm, chị vẫn phát hiện ... bàn tay nhỏ bé nhóc vuốt ve cái nắp một cái, ưm, cấn tay, bé dùng sức b.ú sữa giật một cái.
Bạch, ngã phịch m.ô.n.g xuống đất.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Bảo Châu: "Bé Bảo Lạc, em nghịch ngợm quá."
Cô bé vội vàng tiến lên đỡ em trai dậy, vội vàng kiểm tra nhóc, nhóc lấy lòng với chị gái, cẩn thận : "Em cố ý..."
Bảo Châu lúc mới nhớ nhóc giật thùng dầu.
"Em còn dám ! Lỡ như làm hỏng..."
Lời còn dứt, thấy Bảo Sơn vặn mở nắp thùng dầu .
bé kinh ngạc vui mừng : "Các em !"
bé cúi đầu ngửi một cái, mùi vị nồng lắm, bé : "Bảo Lạc xé cái màu đỏ , thể vặn mở ."
Bé Bảo Lạc lập tức mím môi: "Em làm chuyện ."
Cô bé Bảo Châu: "Hừ, em mèo mù vớ cá rán."
Ba đứa trẻ vây quanh cái thùng, Thích Ngọc Tú: " đây, đưa cho ."
Cô cẩn thận rót một chút, nhanh chóng bận rộn hẳn lên, lúc , Thích Ngọc Tú mới cảm thấy may mắn vì nhà sống ở cái nơi đồng m.ô.n.g quạnh . Ít nhất trong nhà ăn chút gì cũng ai lắm mồm.
Nếu sống trong thôn, e cần đợi đến sáng mai đều .
Chảo dầu nóng lên, Thích Ngọc Tú cho vài lát gừng và hành thái sợi , đảo đều, mùi thơm chảo dầu xào bốc lên ngào ngạt, ba con mèo tham ăn canh giữ bên cạnh, sức hít mũi, hận thể hít trọn mùi hương trong cơ thể .
Chảo dầu xào hòm hòm , Thích Ngọc Tú lúc mới đổ nước nồi.
bộ dạng thèm thuồng ba đứa trẻ, Thích Ngọc Tú nghĩ nghĩ, lấy một quả trứng gà từ trong chạn bát .
Nước trong nồi sôi, cô thả bột vắt , đập trứng gà , nhẹ nhàng khuấy đều, lúc cần đầu cũng ánh mắt ba đứa nhóc sáng rực đến mức nào .
hề khoa trương chút nào, Thích Ngọc Tú cảm thấy lưng sắp thủng mấy lỗ .
Đừng mấy đứa trẻ , chính cô cũng thèm đến mức hận thể vùi đầu trong nồi.
Hôm nay ăn cơm thật sự quá muộn , ánh mắt mấy đứa trẻ đều đờ đẫn cả .
Thích Ngọc Tú múc cho mỗi một bát, đầy ắp, hề pha trộn chút nào, cô nhỏ: "Ăn , cẩn thận bỏng..."
Lời còn dứt, thấy cô bé Bảo Châu cúi đầu húp sột soạt một ngụm, mặc dù bỏng, cô bé cứ như gì, húp sột soạt sột soạt. Còn về Bảo Sơn và Bảo Lạc, thì cũng cần lo lắng.
Bát nóng, Bảo Sơn và Bảo Lạc đều học theo Bảo Châu, cũng bưng lên, khom dán sát bàn ăn mà ăn.
Ba đứa trẻ đều ăn với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, ánh mắt tràn ngập sự vui sướng.
" ơi, ngon quá."
Chưa có bình luận nào cho chương này.