Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 303
đối với Bảo Sơn và Bảo Châu thì .
Chính vì thế, hai em mỗi chiều thứ Bảy tan học đều chuẩn thứ để về nhà. Về nhà mới hưởng thụ cuộc sống, nên Thích Ngọc Tú cũng để chúng thêm một lát.
Bảo Sơn: “Con tỉnh cũng nữa.”
Bảo Sơn trở thành một thiếu niên tuấn tú, sáng sủa. Đừng thấy mới 17 tuổi, cao 1m84, và còn dấu hiệu tiếp tục phát triển, ở trong làng vô cùng nổi bật. đứa trẻ vẫn ít , lạnh nhạt với .
Chỉ khi ở nhà, mới trông giống một thiếu niên 17 tuổi bình thường.
Thích Ngọc Tú: “Hiếm khi nghỉ, ở đây cần đến con.”
Bà đẩy con trai lớn, Bảo Sơn : “, con quen dậy sớm , cứ để con giúp , con cũng tiện thể vận động một chút.”
Hai con làm xong bữa sáng, Thích Ngọc Tú gọi: “Bảo Châu, Bảo Lạc, dậy .”
Hai con heo nhỏ mới từ từ bò dậy, hai lượt khỏi phòng, đối mặt , Bảo Lạc hì hì: “Chị, chị trông như con điên .”
Tóc cô bé rối bù, cũng chải đầu, giống con điên mà giống sư t.ử lớn.
Giống như Khương Việt chỉ một ghen tị với mái tóc dày Bảo Châu.
Bảo Châu hừ một tiếng, : “Em đồ quỷ sứ.”
Bảo Lạc cũng giận, vui vẻ sáp gần: “, sáng nay ăn gì thế?”
Xem thêm: Quân Hôn 70: Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thích Ngọc Tú: “ rửa mặt .”
Bảo Châu cũng thò đầu , khoác tay trai, hỏi: “Ăn gì ạ?”
Thích Ngọc Tú: “ nấu canh bột viên cho các con.”
Bảo Châu vui vẻ reo lên: “A, còn cả hến nữa.”
Thích Ngọc Tú đẩy con gái: “ , con cũng rửa mặt .”
Hai chị em đều đuổi , cả hai đều toe toét, Thích Ngọc Tú : “ hai đứa giống ai nữa.”
“Giống !”
Thích Ngọc Tú mắng: “ làm gì cái kiểu đắn như các con? thấy Bảo Sơn mới giống nhất, trầm , tài giỏi.”
“Xì…”
Một ngày náo nhiệt, tràn đầy sức sống bắt đầu.
Bảo Châu và Bảo Lạc rót nước nóng rửa mặt, lúc mới sảng khoái cùng . Bảo Châu cúi đầu húp canh bột viên, : “Ngon quá!”
em họ đều ở nội trú, ở nội trú thì đương nhiên ăn ở đó.
Cơm ở trường bằng ở nhà, họ cũng thể mang đồ ăn quá đến, vì hai em mỗi tuần đều về nhà, mưa gió cản, nhất định về nhà cải thiện cuộc sống.
Nếu thì cái miệng thiệt thòi quá.
Bảo Châu ăn sáng than thở: “Kỳ nghỉ lúc nào cũng ngắn ngủi quá!”
Nghĩ đến kỳ nghỉ chỉ hai ngày, lập tức sẽ ăn bữa sáng như thế nữa, Bảo Châu ăn thêm một bát, ôm bụng ườn giường, ăn no quá một lát . Thích Ngọc Tú thấy bộ dạng cô, : “Bình thường con ăn nhiều thế , ăn nhiều quá sẽ đầy bụng. Dậy dạo .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-303.html.]
Bảo Châu lắc đầu, lười biếng từ chối: “ , nổi.”
Thích Ngọc Tú: “Con xem, còn tưởng con thiếu thốn đến mức nào nữa.”
Bây giờ họ qua đó ít, về cơ bản một năm chỉ sáu bảy , nhiều hơn thì . Thích Ngọc Tú cũng sợ họ qua bên đó nhiều, lời cử chỉ ảnh hưởng, ở bên trở nên lạc lõng. Vì giảm qua đó. mỗi qua, vẫn vui, coi như một chuyến du lịch hiếm . Kỳ nghỉ đông, họ qua một , đó để sắm đồ Tết.
, Bảo Châu chỉ hỏi dò, thì , … thì thôi.
Bạn thể thích: Nói Thẳng Luôn, Vợ Của Sếp Chu Chính Là Tôi - Chu Bắc Cánh & Lộ Thiên Ninh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thích Ngọc Tú: “, .”
, mắt mấy đứa trẻ lập tức sáng lên, chúng ngờ đồng ý nhanh như .
Thích Ngọc Tú cũng câu nệ, tuy Tết một , đều mua đồ Tết, Tết mới phát hiện, trong nhà cũng thiếu ít đồ khác, bà lẩm bẩm: “ qua đó, còn khá nhiều thứ mua.”
Bảo Lạc vội : “, viên canxi nhà cũng còn nhiều.”
Thích Ngọc Tú: “Con tìm cho giấy bút, ghi . Chúng cùng mua về.”
Thực Thích Ngọc Tú cũng chắc trẻ con ăn viên canxi , Bảo Sơn và Bảo Châu nhà bà đều cao lớn, nên Thích Ngọc Tú nghĩ, viên canxi trong quá trình trưởng thành trẻ con luôn chút tác dụng. chút tác dụng thì thể mua.
Bảo Lạc gần , : “, chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay luôn ?”
Thiếu niên , thấy bà cũng vẻ vui, tiếp tục : “Chúng hôm nay , tối ở một đêm, trưa mai ăn cơm xong về. chiều chị học.”
Bảo Lạc cảm thấy sắp xếp thời gian hợp lý.
Thích Ngọc Tú ngẩng đầu liếc một cái, Bảo Lạc lập tức nở nụ lấy lòng, : “Chúng lâu ở bên đó, một thôi, chỉ một thôi ?”
Thích Ngọc Tú con trai út, Bảo Sơn và Bảo Châu, hỏi: “Các con nghĩ ?”
Đôi mắt Bảo Châu long lanh nước, đôi mắt to mang theo nụ , : “Con đều lời , mà, nếu thể thì đương nhiên ạ.”
Cô vẫn .
Bảo Sơn gật đầu: “Con cũng .”
Thích Ngọc Tú một nuôi con khôn lớn, nhiều lúc nhiều chuyện đều bàn bạc với các con, vì con cái nhà bà đều khá thẳng thắn bày tỏ, hề mập mờ.
Thích Ngọc Tú gật đầu: “ , nếu các con đều , chúng hôm nay qua đó.”
quyết định, mấy thiếu niên thiếu nữ đều rộ lên, vui mừng.
Lời to !
Lúc Bảo Châu cũng còn no đến mức động đậy nữa, lập tức bò dậy, : “ con quần áo.”
cái tinh thần xem, lúc nãy no đến động, cứ như giả vờ .
Thích Ngọc Tú: “ , các con nghĩ xem còn gì cần mua .”
Mấy đồng loạt gật đầu, Bảo Châu quần áo, Bảo Sơn và Bảo Lạc cũng , quần áo hai bên vẫn chút khác biệt, mỗi họ đều chú ý một chút. Đợi trong phòng chỉ còn hai con, Bảo Châu vội vàng nhỏ: “, con mua cái …”
Thích Ngọc Tú: “Cái nào?”
Bà mờ mịt con gái, Bảo Châu lập tức: “ b.ăn.g v.ệ si.nh ban đêm dạng quần đó ạ!”
Cô bé mới kinh đầu mùa đông năm ngoái, tuy vì , cô vẫn sợ đến mất hồn, lúc đó cũng làm trai cô sợ hết hồn, tưởng cô xảy chuyện gì.
May mà cô sớm nghĩ đến cô con gái nhỏ cũng còn nhỏ, nên mỗi đều chuẩn sẵn mấy miếng trong hòm cô, mấy tháng dùng đến, một khi dùng đến, thật sự cảm thấy trời quang mây tạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.