Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại

Chương 22

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thích Ngọc Tú chạy về nhà, kèm theo tiếng sấm ầm ầm, cô chạy nhanh hơn ít.

Thích Ngọc Tú vội vàng hoảng hốt, mấy đứa trẻ ở nhà lúc lo liệu hòm hòm , chúng chỉ vá víu sơ sài mái nhà, mà còn đun nước nóng, củi lửa phát tiếng lách tách, ba đứa trẻ xếp hàng.

Hai con gà mái già ở bên cạnh cục cục cục.

Thích Ngọc Tú đẩy cổng hàng rào, liền thấy một khung cảnh ấm áp.

Bảo Châu liếc mắt thấy , lập tức lanh lảnh gọi: “ ơi.”

Thích Ngọc Tú quét mắt sân, liền thấy củi lửa chuyển nhà mới ít, cô bật : “Thật hiểu chuyện.”

Bảo Châu lập tức ríu rít: “ trai vá mái nhà , chúng con chuyển củi , chúng con còn đun nước nóng cho tắm nữa.”

Cô bé ưỡn cao cái n.g.ự.c nhỏ, mắt cong cong: “Chúng con làm nhiều việc.”

Thích Ngọc Tú cả ướt sũng, vẫn nhịn nhẹ nhàng ôm ba đứa trẻ, cô : “ các con ngoan thế .”

Đứa trẻ nhếch khóe miệng, ai nấy ánh mắt đều ý .

Bảo Sơn: “Quần áo ướt , mau tắm ạ.”

Thích Ngọc Tú gật đầu: “Ba đứa nhà , tắm nước nóng một lát.”

Chỗ nhà họ nhỏ, chỉ hai gian trong ngoài, Bảo Châu vỗ vỗ m.ô.n.g dậy, một tay dắt trai, một tay dắt em trai ba cùng về phòng, phòng, tiểu Bảo Châu ịch xuống giường đất, : “Em mệt quá mất.”

Bảo Sơn cũng song song bên cạnh tiểu Bảo Châu, : “ mệt!”

Bảo Châu liếc bé một cái, ồ một tiếng kéo dài, : “ lừa .”

Bảo Sơn sốt ruột, vội vàng : “ mới .”

bé nghiêm túc : “ vẫn thể, vẫn còn một chút xíu sức lực, một chút xíu.”

“Thế cũng mệt.”

Bảo Châu: “ một chút xíu sức lực nghĩa mệt.”

Cô bé Bảo Nhạc đang bò về phía cửa sổ, sấp cửa sổ trời mưa bên ngoài, : “Bảo Nhạc, đ.ấ.m chân cho chị.”

Bảo Nhạc chớp mắt, Bảo Châu lăn lộn làm nũng: “Chị mệt , chị mệt quá , chị bắt gà cho Bảo Nhạc ăn…”

Bảo Nhạc nhanh chóng bò đến bên cạnh chị gái, khoanh chân, lạch cạch bắt đầu đ.ấ.m chân cho chị gái, bạn nhỏ “phù phù phù”, mềm mỏng hỏi: “ mạnh ạ?”

Bảo Châu: “ vặn.”

Đấm một lúc, Bảo Châu lật , : “Lưng lưng lưng.”

Bảo·chuyên tâm mát xa một trăm điểm·Nhạc bắt đầu ngoan ngoãn đ.ấ.m vai, Thích Ngọc Tú tắm xong bước cửa, liền thấy cảnh , cô : “Bảo Nhạc, con cũng đ.ấ.m cho Bảo Sơn con một chút .”

Cô lấy bức thư trong áo , : “Bác cả các con gửi thư đến .”

Bảo Châu bật dậy, tỉnh táo hẳn: “Bác ạ?”

Thích Ngọc Tú: “ vẫn xem, cùng xem với các con.”

Cô mở phong thư , ho một tiếng, trịnh trọng mở miệng.

Em gáy hai.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-22.html.]

đại qua, dạo khẻo mạnh , đại qua nhớ các em. Bảo Nhạc mùa hè bẹnh một trận, đại qua cảm thấy, con trai cần quá nuông chiều, quăng quật lớn lên, ngược khỏe khoắn. Em xem đứa con trai như Bảo Sơn, rắn rỏi, bẹnh.

Đại qua hỏi bác sĩ bọn , bác sĩ , càng nuông chiều, càng . Ngày thường vẫn để đứa trẻ vận động nhiều. Bảo Châu từ nhỏ hoạt bát, cho nên lớn lên cũng khẻo mạnh. Trẻ con vận động nhiều, trứng gà cũng đừng bán nữa, dinh dưỡng theo kịp, chắc chắn khẻo mạnh.

Em gáy hai, Bảo Sơn Bảo Châu, sang năm tám tuổi bảy tuổi , trẻ con lớn , cũng học, thể làm một kẻ, mù chữ. khó khăn, đại qua lo. , em khó khăn, sang năm chúng học, đại qua lo học phí.

gửi cho em ba mươi đồng, em mua thêm lương thực, ăn một bữa no, đại qua , em sức lực lớn, cũng ăn khỏe, hồi nhỏ, một em ăn, còn nhiều hơn cả và chị cả hai

Bức thư cả Thích văn chương gì, chữ liên miên phiên âm liên miên, lải nhải liền ba trang, những lời dặn dò quan tâm chuyện nhà cửa, Thích Ngọc Tú vấp váp, gặp chỗ thật sự hiểu, còn phân tích với con trai con gái xem thể cái gì.

xong một bức thư, mồ hôi đầm đìa.

Thích Ngọc Tú vất vả, thực , cả Thích cũng vất vả mà.

Gian nan, vẫn thư.

Thích Ngọc Tú vuốt mồ hôi trán, mím chặt môi.

Tiểu Bảo Châu bằng đôi mắt to sáng lấp lánh, hỏi: “ ơi, thế ạ?”

Thích Ngọc Tú con gái, hai khuôn mặt quan tâm bên cạnh, sầu não : “Bác cả các con, nhiều chữ hơn .”

Cô sầu não đến mức chảy nước: “Cứ thế , bác thư càng nhận nữa.”

Bảo Sơn và Bảo Châu đưa mắt , bàn tay nhỏ Bảo Châu túm lấy vạt áo, mím cái miệng nhỏ cũng sầu não theo, cái miệng nhỏ hồng hào lẩm bẩm: “, làm bây giờ ạ?”

Thích Ngọc Tú thở dài một tiếng nặng nề, nghĩ, : “ bước nào bước đó , lớp xóa mù chữ chắc chắn vẫn còn, học thêm chữ.”

đến đây, cô hai đứa nhỏ, : “Bác cả các con , các con cũng nên học.”

Hai đứa trẻ đồng loạt nghiêng đầu.

Bảo Sơn lập tức : “Con học, con…”

Thích Ngọc Tú: “Con học, thì bằng , con xem thư mệt mỏi…”

Bảo Sơn: “…”

ơi, chúng con…”

Thích Ngọc Tú: “Cho dù học, cũng sang năm . Một năm thời gian, cố gắng thêm một chút, tích cóp thêm một chút.”

Bảo Châu nghiêng đầu, nhẹ giọng : “Con gái đều học mà.”

Thích Ngọc Tú trừng mắt: “Đây lời hồ đồ gì , bác cả con , nam nữ đều giống , phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời. Con trai thể học, con gái cũng thể.”

Bảo Châu gãi đầu, b.í.m tóc vàng hoe vốn rối bù lỏng lẻo rủ xuống.

“Đây bác ạ?”

Thích Ngọc Tú: “Dù cũng bác con qua.”

Cô nắm chặt nắm đấm, : “Sang năm sẽ đẩy nhanh tiến độ làm việc.”

Cô lấy tờ phiếu chuyển tiền , im lặng một chút, : “Khoản tiền bác con gửi đến, chúng tiêu tiết kiệm một chút, cũng đủ .”

Chuyện sang năm, luôn cần quá vội vàng.

Còn về việc lấy tiền cả cho con học, Thích Ngọc Tú . cả cô cũng dễ dàng gì.

Thích Ngọc Tú vuốt ve tờ phiếu chuyển tiền, cẩn thận khóa bức thư và phiếu chuyển tiền tủ, “Đợi thu hoạch vụ thu kết thúc, sẽ rút tiền, chúng mua thêm chút lương thực đại đội.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...