Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Trong Sáng Của Thiếu Gia Ít Nói Ngọt Ngào

Chương 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thiếu gia nhà thì dỗ thôi, ai bảo đây công việc chứ.

Phó Hằng thèm để ý đến mà tiếp tục vẽ tranh.

"Phó Hằng, cuốn tiểu thuyết hôm qua gửi em siêu luôn, kể về chuyện thái tử trai và y phi , em cũng cho một cuốn nhé?"

hờ hững, vẫn để ý đến , đành chịu, uống một ngụm cà phê nhắm mắt nghỉ ngơi.

đầy vài phút thì điện thoại reo, tin nhắn chuyển khoản Phó Hằng:

[Cứ cuốn , tiền. Đừng để ý đến , ghét .]

Hahaha, chẳng cái "gu" tổng tài bá đạo .

Thiếu gia nhà còn dùng năng lực tiền bạc nữa chứ.

lén lút vui mừng, hai lời liền nhận tiền.

Chủ tịch gọi văn phòng rằng cùng phu nhân mời ăn.

Phó Hằng ở nhà ngày càng chịu chuyện hơn.

Dù chỉ giao tiếp đơn giản chịu mở miệng hy vọng .

khoát tay: "Chuyện nhỏ."

Dù Phó Hằng tiến triển để giao tiếp bình thường vẫn cần thêm thời gian.

Khả năng tư duy thì vấn đề gì.

Chỉ do lâu ngày giao tiếp với khác, ở trong môi trường tương đối khép kín nên vẻ sống nội tâm.

Còn 3 tháng nữa đến cuộc thi vẽ tranh quốc tế thường niên .

đang tra cứu thông tin liên quan, một ánh mắt nóng bỏng quét qua.

phát hiện đó Phó Hằng: "Họa sĩ thiên tài mến, giải thưởng trong nước giành hết , tự tin thi một trận thành danh ở đấu trường quốc tế ?"

đưa poster cuộc thi cho xem, hờ hững thu hồi ánh mắt, tập trung vẽ tranh thốt nửa lời.

Ngay đó, giọng lạnh lùng Phó Hằng văng vẳng đầu : "Tháng mấy?"

"Tháng 9, tham gia ?"

nhiệt tình khuyến khích thấy bất kỳ câu trả lời nào.

Phó Hằng định gì đó Dương Lực, vị khách mời mà đến, cắt ngang: "Tiểu thuyết mới bùng nổ , gửi cho cô đấy, đây món quà nhỏ mua bằng tiền nhuận bút cho cô."

Dương Lực đặt một cây bút máy gói ghém tinh xảo lên bàn .

"Giờ tiền , thể tự mua..."

Khi ngẩng đầu lên, phát hiện Phó Hằng còn ở chỗ nữa.

lo lắng đuổi theo xuống lầu .

Dạo tên cứ giận dỗi, dường như một sự chiếm hữu đặc biệt đối với .

Sự chiếm hữu cũng giống tình yêu, nó giống như trẻ con kết bạn, chỉ hai đứa thôi.

chuyện với Dương Lực thì sẽ giận, chuyện với đồng nghiệp cũng sẽ giận.

Thế mà chẳng thấy vô lý chút nào mà còn mê mẩn .

Chẳng chiếm hữu để ý đến ? Hehe.

Cho đến khi tan sở, Phó Hằng cũng thèm để ý đến , chán nản về nhà.

Phía truyền đến tiếng sột soạt, một đôi mắt đang chằm chằm .

đầu chẳng thấy bóng nào, lòng thắt .

mới kiếm chút tiền, sẽ ai đến cướp đấy chứ?

túm chặt túi xách, định chạy thục mạng ai đó nắm chặt lấy cánh tay.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Hằng.

"Thiếu gia, theo dõi em đấy ?"

Phó Hằng chút ngượng ngùng như hạ quyết tâm lớn: "Đừng lấy quà , tham gia thi đấu, đoạt giải sẽ mua quà cho cô."

Dường như trong mắt những vì lấp lánh đang chằm chằm.

phì : "Thiếu gia, cứ như cô vợ nhỏ đang dỗi hờn ? thích em ?"

Mặt Phó Hằng thoáng hiện vẻ hoảng hốt, nhanh chóng cúi đầu xuống.

còn rõ biểu cảm .

"Tiểu thuyết , cũng thể bùng nổ." ngẩng đầu lên, mắt .

Phó Hằng đang khuyến khích ?

khuyến khích vẽ tranh, khuyến khích tiểu thuyết.

hiểu chuyện đời từ bao giờ ?

"Cảm ơn , đại thiếu gia. mau về , về muộn chủ tịch sẽ lo lắng đấy."

bóng dáng Phó Hằng biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

định về nhà, gặp bố đang hớt hải trở về: " chuyện gì ? bố vội vàng thế?"

Sắc mặt bố trầm xuống: "Mau về nhà chuẩn một chút, con xin nghỉ phép , chúng khởi hành ngay trong đêm, bà nội con ốm !"

Quê nhà cũng xa lắm, chỉ mai làm nữa.

lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Phó Hằng, vội vàng theo bố về quê.

Đợi lâu, lướt lướt điện thoại, cũng thấy hồi âm Phó Hằng.

lo lắng: "Chẳng lẽ vẫn còn giận ? Rõ ràng lúc về còn vui vẻ mà..."

Tín hiệu ở làng cũng , gửi tin nhắn cho thế nào cũng gửi .

Xem lo lắng cũng vô ích, đành bất lực đặt điện thoại sang một bên, chăm sóc bà nội.

Mãi đến tối ngày thứ ba, Phó Hằng xuất hiện cửa nhà với vẻ mặt lo lắng và hốc mắt đỏ hoe.

" đến đây?" kéo tay , bất ngờ.

vốn tưởng sẽ như khi, trả lời.

"Cô đến công ty, mà cũng liên lạc với cô nên lo."

Câu trả lời chẳng giống một trai mắc chứng mất ngôn ngữ chút nào.

"Ở đây tín hiệu , tin nhắn em gửi cho nhận ?"

"Haizz..."

thở dài, ánh mắt thoáng qua vẻ hối hận: "Điện thoại hết tiền ..."

Câu trả lời luôn khiến bất ngờ.

Đường đường Thiếu gia Phó thị giới thượng lưu Bắc Kinh, mà điện thoại hết tiền.

Nghĩ thôi thấy thể tin nổi .

sự kinh ngạc : " chuyện với họ."

đến cạn lời mà bật : " em ở đây?"

"Hỏi bạn cô."

thấy lạ thật, điện thoại hết tiền thì lười chẳng thèm nạp để để ý đến khác.

tìm thì khắp nơi hỏi thăm tung tích .

càng nghĩ càng buồn , đàn ông thật sự chút mâu thuẫn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...