Tình Yêu Sét Đánh
Chương 2: Trái Tim Anh Cũng Biết Rung Động?
cái ôm bất ngờ hôm qua, Khả Hân gần như mất ngủ cả đêm. vì sợ, mà vì trái tim cô ngừng nhảy múa mỗi khi nghĩ đến ánh mắt , bờ vai vững chãi , và cả thở trầm ấm gần khi giữ chặt lấy cô trong khoảnh khắc nguy hiểm đó.
“ cứu … thật sự cứu , ?” – Cô chạm nhẹ môi, nơi vẫn còn chút cảm giác ấm áp lạ lùng khi gần sát.
Sáng hôm , bước công ty, thứ như một vòng xoay đầy năng lượng. Phòng truyền thông chuẩn cho dự án chiến dịch mới. Cô vùi đầu tài liệu, cố ép tâm trí nghĩ đến vị tổng tài quyến rũ đáng sợ nữa.
phận dường như chẳng để cô yên.
“Tống tổng yêu cầu cô Khả Hân lên phòng giám đốc.” – Giọng trợ lý vang lên lạnh lùng.
phòng chững . Cô ngẩn ngơ vài giây, gật đầu, tim đập loạn.
Cửa phòng giám đốc tầng 28 mở , khí ở đây khác. Tĩnh lặng, sang trọng và lạnh lẽo như chính đang ghế sofa cạnh cửa kính. lưng với cô, ánh sáng sớm rọi qua cửa kính lớn làm nổi bật đường nét khuôn mặt sắc lạnh.
“ .” – , cô.
Cô rón rén xuống ghế đối diện. Tim như bóp nghẹt trong lồng ngực.
“ xem bản phân tích dự án cô gửi hôm qua.” – Giọng trầm, mang theo một tầng ấm áp bất ngờ.
“… chỉ cố gắng thành nhất thể…” – Cô nhỏ nhẹ đáp.
xoay . Đôi mắt khóa chặt lấy cô, khiến tim cô suýt rơi khỏi lồng ngực.
“. cô một vấn đề.”
Cô giật , căng thẳng.
Gợi ý siêu phẩm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cô mất tập trung khi cô.” – nghiêng đầu, giọng thấp hơn, khẽ như gió chạm tai.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Cô tròn mắt, đỏ bừng mặt. “… ...”
“Đừng phủ nhận.” – dậy, từng bước tiến gần về phía cô. Mùi hương quen thuộc tràn ngập quanh cô. cúi thấp, sát đến mức cô thể rõ nhịp tim đang gấp gáp.
“Vì ánh mắt cô làm cũng mất tập trung.” – thì thầm, đôi mắt sâu như đại dương.
Cô c.h.ế.t lặng, cứng đờ. lúc đó, một cánh tay đưa – nhẹ nhàng chạm mái tóc cô, lau giọt nước mưa còn sót từ sáng sớm.
“ hôm nào cũng làm trong tình trạng ướt như thế? đưa đón ?” – hỏi, ánh thoáng một chút dịu dàng.
“ ở trọ gần đây… bộ cho tiết kiệm…” – Cô lí nhí.
Một nụ nhẹ thoáng qua môi , nhạt đủ khiến tim cô vỡ vụn thành cánh hoa.
“Từ mai cho xe đến đón.” – lạnh giọng, như lệnh.
“ cần ạ! tự !” – Cô vội vàng bật dậy.
ngay lúc đó, chân vấp chân bàn, cả nhào về phía . Hai cơ thể va chạm. phản xạ nhanh ôm lấy cô – , một cái ôm trọn vẹn, mềm mại, ấm áp... và đầy điện giật.
“ thêm một ‘sét đánh’ nữa.” – khẽ , môi chỉ cách môi cô vài milimet.
Cô run rẩy ngước mắt , tim như bật khỏi lồng ngực.
lẽ… chỉ cô yêu từ cái đầu tiên. Mà , cũng để cô bước tim … một cách phòng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.