Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 253: Trút Cạn Nỗi Lòng - 1

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vỹ Đình kịp giải thích thêm thì Thủy Nguyệt tóm lấy tay , kéo trượt qua bên hông nhà xưởng. Thấy cô nàng đột nhiên biến thành hổ cái, cũng sợ đến tái cả mặt. làm chủ tịch Thịnh Vũ mà giờ cô phán cho một chữ khùng xanh rờn khiến từ chức luôn tại chỗ.

- Tiểu Nguyệt, em…

- bộ xương vấn đề ? đang làm cái gì ? đang khiến cho càng cảm thấy tội hơn ? – Cô đầu, hét lớn.

- em. xin

- .

Đưa tay lau vội khuôn mặt đong đầy nước mắt, Thủy Nguyệt gấp gáp rảo bước trở trong. Vỹ Đình thôi theo chân cô nữa mà tựa lưng tường, ngước mắt lên cao. Mây đen rủ kéo về, nền trời ban trưa hãy còn trong xanh giờ phủ đều một màu tối sẫm.

thở dài ảo não, phụ nữ đó cũng giống như thời tiết , mới tỏ vẻ quan tâm, lo lắng khiến mừng khấp khởi bao lâu thì đùng một cái, chửi như tát nước bè.

Vẩn vơ trong dòng suy nghĩ mãi đến lúc chiếc điện thoại trong túi rung lên, Vỹ Đình mới giật cúi xuống. khi trả lời vắn tắt, vội vàng chạy tới bãi đỗ lấy xe lao nhanh cổng.

Chờ mãi chẳng thấy Vỹ Đình trở vô, Thủy Nguyệt tự leo lên máy chặt nốt năm đôi giày còn thiếu. xong thì tiếng chuông báo giờ tan làm cũng vang lên. Đang xếp hàng bấm thẻ thì tổ trưởng Lý bước , chuyển lời giám đốc Hàn Thư Thư, gọi cô lên văn phòng gặp gấp.

hai tiếng gõ làm hiệu, Thủy Nguyệt đẩy cửa . Nhác thấy nữ giám đốc xinh chờ sẵn, cô thoáng chút hoang mang, thầm nghĩ khi nào ban trưa bắt nạt ma mới trai nên bây giờ cô kêu lên la rầy .

- Chào giám đốc Hàn, chị cho gọi em ạ? – Thủy Nguyệt nhỏ giọng cất lời.

- Vỹ Đình nhờ nhắn với cô, đưa giám đốc La về.

- , . Chắc tại sáng nay em nhờ xe nên báo để em .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Ừ. Chắc . Thôi, cô về .

Thủy Nguyệt khẽ cúi đầu chào lững thững rời khỏi công ty, quên luôn việc bấm thẻ. Cuối cùng thì . Thế nào mà một lời cũng nhắn gởi qua miệng khác.

Cơn mưa chiều ập xuống bất ngờ khiến cô ướt đẫm. Mưa kết thúc một ngày dài vất vả và cũng kết thúc tất cả vấn vương còn sót giữa và cô, tiễn về với tình mới.

Dù nhủ lòng đừng đau con tim cứ nhức nhối khôn nguôi. Mưa đánh thức tình yêu da diết tưởng chừng thể vùi chôn trong cô. Giọt mưa thánh thót quyện dòng nước mắt rơi xuống khóe môi mặn đắng. Bầu trời tối sầm. Ánh đèn đường thắp vội chẳng thể soi tỏ con đường mờ hun hút.

Loáng thoáng bóng đôi tình nhân nép chung một chiếc ô, họ dìu chạy về thật nhanh, bàn chân khua xuống lòng đường tung tóe những vệt nước.

Cô nhớ , nhớ những tháng ngày hạnh phúc êm đềm một thời yêu cũ. Cô tiếc hoài vòng tay vững chãi, làn môi mềm ấm áp, bờ vai rộng đủ cho cô cảm giác yên tâm, tin tưởng mà tựa mỗi khi mỏi mệt.

sẽ thuộc về một con gái khác cô. Những gì cô còn chỉ ký ức ngọt ngào xen lẫn chua xót mà thôi.

Cô hối hận thật , cô giận bản phớt lờ cảm giác tội mà ở bên , dẫu cho lôi chuyện cũ chỉ trích thì cũng làm chứ.

Đang thương tình cũ thì đèn ô tô lóe sáng lưng và tiếng gọi tên vang lên làm Thủy Nguyệt giật đầu. Trong màn mưa mù, cô thấy thấp thoáng bóng dáng cao gầy thuộc đang tiến về phía .

xuất hiện cứ như một giấc mơ, nếu đây thật sự mơ thì cô chẳng bao giờ tỉnh nữa. Cô gấp gáp chạy đến vòng tay ôm thật chặt, tiếng òa nức nở át cả tiếng mưa rơi.

- Vỹ Đình… em xin . Em yêu … dù đây bây giờ… dù Văn Phong Vỹ Đình thì em vẫn yêu . Chuyện năm xưa…

- Để .

Vỹ Đình lên tiếng đẩy cô , đôi bàn tay giữ chặt lấy hai bờ vai mong manh đang run lên vì lạnh.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...