Tình Yêu Phong Vân
Chương 23: Kẻ Lạnh Người Ấm - 1
Bên trong ngôi biệt thự, đàn ông đang đong đưa chiếc xích đu tán cây lộc vừng thì đột nhiên hắt mấy cái liền. Mạc Cách Tùng thầm chửi giờ ai còn nhắc tới tên . chính thừa kế Mạc Uy Long, ông trùm ngành ngân hàng.
Tuy đam mê diễn xuất vì chiều theo ý ba nên cũng học song song cả hai trường cùng lúc, ngày cầm trong tay tấm bằng thạc sỹ tài chính ngân hàng, Mạc Uy Long đồng ý cho dấn ngành giải trí để thỏa đam mê, ông giao hẹn đến ngày rời khỏi chiếc ghế chủ tịch một năm thì buộc về tiếp quản.
Những năm tháng học chung tại học viện sân khấu điện ảnh, đem lòng tơ tưởng cô hoa khôi Hoàng Như Ý, mãi cho đến bây giờ vẫn .
Lúc cả hai hợp tác trong Minh Nguyệt Quang quãng thời gian hạnh phúc nhất vì thể thấy và kề cận Như Ý nhiều hơn, trong đoàn đều đồn đoán cả hai phim giả tình thật vì diễn xuất quá ư ăn ý, thế mà khi đóng máy thì đến một bữa hẹn ăn cơm chung thôi cũng khó khăn vô cùng. Nghĩ ngợi hồi lâu, ngón tay tìm đến dãy thuộc lòng và nhấn phím gọi.
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
- Như Ý, , ngày mai gặp , ăn chung một bữa cơm.
- Mai em quảng cáo , em bận lắm. – Giọng Như Ý tỏ vẻ khó chịu.
- ngày mốt?
- Lịch trình tháng em kín hết .
- Hoàng nữ thần, em nên từ chối mãi như , chuyện lúc …
- Mạc đại thần, đang uy h.i.ế.p em ?
- , cũng giới hạn .
- … ngày mai đến thì nhắn địa chỉ cho em.
Bàn tay gầy mảnh, trắng trẻo Như Ý cấu chặt chiếc điện thoại, chẳng mấy chốc mà nổi cả gân xanh, tên Mạc Cách Tùng đem chuyện năm xưa uy h.i.ế.p cô. Nếu điều đó chẳng đổi gì thì cô làm thế, bao năm qua, bóng đen tội vẫn bủa vây lấy cô hằng đêm.
Chạy vội đến tủ rượu, lôi một chai vang, dòng nước màu đỏ theo bàn tay run rẩy chảy ly vương vãi cả bàn, cô uống liên tục hết nửa chai, nước mắt hai hàng rơi xuống, vết đen đó cô bao giờ thêm một ai cả.
Chu Hồng hôm nay về muộn vì bận đàm phán các hợp đồng quảng cáo. Trong căn nhà lớn và sang trọng chỉ còn tiếng rấm rứt nữ diễn viên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bóng đêm đôi khi nỗi ám ảnh đem đến hạnh phúc cho , và kẻ hạnh phúc chính Vỹ Đình. Hôm nay, tiếp tục chung bàn cùng cô dùng bữa nên vui sướng lắm.
Bạn thể thích: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Xe về đến cổng nhà, Vỹ Đình dừng , sang Thủy Nguyệt lúc ngủ gà ngủ gật. Ban nãy, ăn xong, cô lấy thuốc mà Kiến Quốc mua cho lúc trưa uống luôn mới thành nông nỗi, còn thì cố tình chạy lòng vòng cho đường xa hơn.
Ngắm gương mặt bầu bĩnh như ánh trăng đêm rằm mà chẳng kiềm lòng , nhẹ nhàng tiến gần đến, hôn khẽ lên trán cô, đôi mắt si tình ánh nét hạnh phúc.
- Vương. - Thủy Nguyệt chợt thức giấc, cô gương mặt đàn ông ở cách gần mà vô cùng ngạc nhiên.
- , định kêu cô dậy, cô ngủ say quá. - Vỹ Đình chút lúng túng.
- Chắc tại thuốc cảm. – Cô thẹn thùng đổ thừa.
- Đưa chìa khóa cho . - đưa tay mặt cô, dịu giọng.
Cầm chìa khóa trong tay, Vỹ Đình chui khỏi xe, mở cổng tiến đến mở cửa, xong bế Thủy Nguyệt trong, đặt lên giường. cô như kẻ tàn phế thật chẳng đành lòng mà rời , cũng chẳng để ở nên cứ tần ngần mãi.
- về , khóa cửa ném chìa khóa ngược sân giúp , ngày mai đỡ sẽ tự nhặt. – Cô mỉm cất lời.
- Cô chứ?
- Đương nhiên.
nhẹ gật đầu làm theo lời cô. đến cổng thì chợt nhớ để quên chìa khóa xe bàn nên trở . Bước phòng chẳng thấy bóng dáng Thủy Nguyệt . vội vàng chạy khắp căn nhà tìm kiếm, cuối cùng dừng cửa phòng tắm.
- Cô Thủy Nguyệt, cô trong đó ? – Giọng lộ rõ vẻ lo lắng.
Thủy Nguyệt bẹp sàn, tài nào nhấc lên , cô vốn định tắm mới ngủ kịp mặc đồ thì trượt ngã đấy, đau ê ẩm.
- Thủy Nguyệt, cô làm ? Mau trả lời . – Vỹ Đình gấp gáp gõ cửa.
- đừng đây, làm ơn, đừng . – Cô nhăn nhó đến thảm hại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.