Tình Yêu Phong Vân
Chương 160: Những Nỗi Buồn Nối Tiếp - 2
- Em em chạm tới giới hạn ? Sinh con cho đàn ông khác, em c.h.ế.t thây ? Hả?
Theo câu chất vấn, Vỹ Đình thẳng tay đẩy Thủy Nguyệt ngã xuống sàn. Cô trừng mắt lên, gương mặt lạnh lùng như sương giá mùa đông, buông lời lạnh ngắt.
- thôi, cho , nếu thật sự đứa bé, cũng sẽ moi nó khi kịp thành hình. xem ai nhẫn tâm hơn ai.
Câu Thủy Nguyệt đánh tan tia lửa giận đang ngùn ngụt cháy trong lòng Vỹ Đình. Đôi tay vươn tới định đỡ cô đột nhiên dừng , chơi vơi trong , cảm giác như một kẻ lang thang chính vứt bỏ. Chậm rãi lên, cất giọng thật buồn.
- sẽ mua cho em. Chờ .
dáng đàn ông cao gầy khuất dần trong màn mưa chiều, nước mắt Thủy Nguyệt tuôn lã chã, tiếng nức nở hòa lẫn tiếng mưa rơi. Căn nhà nhỏ giờ đây chỉ còn cô bơ vơ trong nỗi oán hờn.
Vỹ Đình về thì Thủy Nguyệt khóa cửa bên trong, mở , đành ngậm ngùi đẩy vỉ thuốc qua khe hở phía . cứ mãi, mặc cho mưa tuôn xối xả khiến ướt đẫm.
Qua bao lâu, mưa tạnh, cái khí lạnh lẽo tràn ngập khắp các ngõ ngách, hàng cây bên đường ủ ê, dỗi hờn như trẻ con ngủ trưa thức dậy. Ánh sáng mờ nhạt ngày dần rời , bóng tối len lỏi chen , lặng làm lòng thổn thức.
Chiếc điện thoại tay khẽ rung. Vỹ Đình ảo não, chẳng buồn xem ai gọi, đưa thẳng lên tai, bấm .
Bạn thể thích: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Vỹ Đình, bà chủ mất . - Tiếng dì Hà bên nức nở.
Nếu như hỏi khi nào Vỹ Đình buồn nhất thì lẽ chính lúc . mất trái tim con gái yêu mất . vội vàng lao và lái xe trong vô thức. Cơn mưa chiều nay ám ảnh suốt đời, những tiếng gào thét thảm thiết trong lòng từng đợt dâng lên.
Đến nơi, như bất động, chiếc giường phủ khăn trắng xóa. Mãi một lúc , mới thể nhấc chân tiến gần, bàn tay run rẩy kéo lớp vải xuống, loáng thoáng tiếng vị giám đốc bệnh viện trầm buồn lưng.
- Bà liên tục lên cơn sốt từ đầu giờ chiều, tới giờ thì ngưng tim. Chúng cố gắng liên lạc với máy.
- ở cùng bà một lát. – nhỏ giọng .
Từng lặng lẽ rời , nhường gian cho hai con. Vỹ Đình nắm lấy bàn tay Quế Lệ Na, quỳ sụp xuống, giọt đắng lăn dài mặt , tiếng rấm rứt vẳng lên trong căn phòng lạnh lẽo.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bao nhiêu mơ ước và dự tính về tháng ngày hạnh phúc vùi chôn hết cơn mưa chiều nay mất . Cơ hội ở bên phút lâm chung cũng để vuột mất. Lúc đưa Thủy Nguyệt khách sạn, vì ai làm phiền nên tắt máy, mãi đến khi mua thuốc về, thấy cô khóa chặt cửa thì mới mở gọi.
Mãi đến tận tối, khi Vương Nhược và Vỹ Đình đưa xác Quế Lệ Na đến nhà tang lễ và lo thứ xong xuôi thì Lộ Tinh Văn mới xuất hiện. Vì giấc chiều gặp sự cố nên đoàn trễ, đường từ phim trường về khá xa, thêm phần đưa Phó Tâm Dao về nhà cô nên tới muộn.
Lộ Tinh Văn thở dài ảo não, thầm xót xa cho bác dâu, cuối cùng, bà cũng chẳng thể đợi đến ngày con trai kết hôn. Chuyện riêng tư Vỹ Đình ai dám can dự, hỏi han nên cả và Vương Nhược đều việc giấu giếm Thủy Nguyệt, chẳng cho cô gặp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.