Tình Yêu Phong Vân
Chương 154: Ngày Cuối Ở Công Ty - 2
Vương Nhược đưa tay khẽ vỗ vai tên đồng nghiệp một cái thong thả về phòng. bước , thấy Thủy Nguyệt đang chờ . cô gái ngoài lan can ngắm trời ngắm đất, khẽ mỉm , cho rằng cô em dâu đang nhớ chồng sắp cưới.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
- Thủy Nguyệt. – Vương Nhược gọi khẽ và bàn.
- Vương phó tổng, chào , em đến báo cáo với , việc em bàn giao xong xuôi. - cô đến bên bàn, đặt lá đơn thôi việc xuống.
- Tuần Vỹ Đình về, tiến hành chụp ngoại cảnh nhé, chân cũng đỡ .
- . , Vương phó tổng, lương em thể chuyển khoản liền luôn ạ?
- Đương nhiên, sẽ gọi phòng kế toán, chậm nhất chiều nay em nhận . cần đợi ngày . – khe khẽ gật đầu.
- Thời gian qua thật sự cảm ơn nhiều, Vương phó tổng, giữ gìn sức khỏe nhé.
- Đừng khách sáo, nhà cả.
dứt lời, Thủy Nguyệt liền cúi chào bước . theo dáng cô khuất cánh cửa, khẽ , thầm nghĩ cô gái sắp trở thành phu nhân Thịnh Vũ mà còn để ý đến mấy đồng lương lẻ, xem chủ tịch khó sống đây.
Sang bên phong chủ tịch, Thủy Nguyệt lặng lẽ đặt chiếc chìa khóa và hộp nhẫn cầu hôn lên bàn làm việc . lúc rời , đưa chìa khóa dự phòng để cô đến nghỉ trưa. Đảo mắt quanh một lượt, cô mơ hồ thấy bóng dáng những chồng hồ sơ, đang đưa tay vẫy gọi .
Khép cánh cửa, Thủy Nguyệt lững thững tiến về phía thang máy, kịp nhấn thì Kiến Quốc bước đến, song song. cô mỉm , mắt môi đều thoảng nét buồn xa xôi.
- Lâu quá gặp, em khỏe ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Em khỏe, cám ơn . – Cô cúi đầu, đáp lời.
- Giờ em về nhà ? đưa em nhé.
- ạ. cứ làm việc , em xe buýt một vòng thành phố.
Kiến Quốc im lặng, thêm gì nữa. Cửa thang máy hé mở, cả hai cùng bước . Một lát , Thủy Nguyệt đưa mắt sang Kiến Quốc, cũng cô.
- Kiến Quốc, em nghỉ việc .
- .
- nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng làm việc quá sức và đừng uống nhiều rượu.
Xem thêm: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Ừ, chỉ lâu lâu mới uống thôi.
Kiến Quốc thấy Thủy Nguyệt hôm nay lạ, nét buồn rầu vương gương mặt nên ở một sắp làm cô dâu, và còn cô dâu đàn ông mà cô yêu thương. Vốn định xuống tầng năm vì gặp cô nên theo đến tầng một luôn.
- Em đây, tạm biệt .
Dứt lời, Thủy Nguyệt bước thật nhanh. Kiến Quốc đưa tay nhấn trở lên. Trong đầu bộn bề bao nhiêu suy nghĩ, đuổi theo cô, đưa cô dạo như ý cô lương tâm cho phép làm , trừ khi Vỹ Đình lòng, phụ bạc cô.
Trạm xe buýt tầm trưa luôn vắng vẻ. Thủy Nguyệt hàng ghế chờ, mắt dán xuống lòng đường. Tiết trời chớm mùa đông mang theo cái lạnh hanh hanh, se sắt, ánh nắng cũng nhạt hơn, khi khi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.