Tình Yêu Hợp Đồng
Chương 4
“ ơi, em về , sữa em để cửa nhé. Em tắm cái, lát với .”
Cửa phòng đột ngột mở .
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ lờ mờ.
lùi xe lăn phía , nhường một cho bước .
chớp chớp mắt khó hiểu, phòng tự tiện bật đèn.
đặt ly sữa lên đầu giường.
Nghiêng xuống mép giường, “, ?”
Nếu chuyện gì, sẽ chủ động cho phòng.
Mi hàng dài phủ mắt Bùi Phong từ từ nâng lên, lộ đôi mắt đen thẳm.
Tóc mái trán dài , gần như chạm mi mắt.
vén nhẹ lọn tóc che mắt , bật :
“ như thế giống y chang mấy nam thần kiểu Nhật trong truyện tranh luôn .”
…Chỉ , kiểu trầm uất.
thầm bổ sung trong lòng.
Bùi Phong run hàng mi theo chuyển động tay .
Ánh mắt đen láy dừng ở xương quai xanh .
Dây thanh âm lâu ngày dùng khẽ khàn khàn:
“Em… đang yêu ?”
chột đảo mắt.
đồ , che hết dấu hôn , chẳng lẽ ảnh mắt xuyên tường?
lập tức phủ nhận: “ mà.”
Ánh mắt Bùi Phong dời lên, thẳng :
“ đưa em về ai?”
Ừm...
Mau nghĩ gì , não ơi!
“ đồng nghiệp cũ em, gay. em nghỉ việc, nên cứ đòi đưa về tận nhà. Tính nặng tai, em ghé sát cảm ơn.”
rõ Bùi Phong tin .
Chỉ đuổi khỏi phòng, còn dúi ly sữa, bắt tự uống.
Sáng hôm , trang kín như ninja, dẫn theo Bùi Phong cũng đội mũ, đeo khẩu trang đầy đủ sân bay.
Việc tiếp tục "hợp tác" chẳng qua để lừa Lục Tự.
thật, ở đó mới cảm giác an .
tiền mà chuồn thì đồ ngu.
tin nhà họ Lục còn với tay cả nước ngoài .
Trời chiều lòng , máy bay delay.
với Bùi Phong một tiếng, nhà vệ sinh.
khỏi phòng vệ sinh, mũ với khẩu trang vẫn đeo đầy đủ, đụng một bờ n.g.ự.c rắn chắc.
Mùi hương quen thuộc xuyên qua lớp khẩu trang, chui mũi .
Lục Tự?
thèm ngẩng đầu, định lướt qua luôn.
Cánh tay giữ , giọng dịu dàng vang lên đỉnh đầu:
“Đụng mà xin ?”
“Xin .”
lí nhí trả lời.
Đang định chuồn thì câu tiếp theo:
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Hạ Ninh, em định ?”
Haiz.
Giả vờ ngu cũng vô ích .
kéo khẩu trang xuống, Lục Tự tươi:
“Trùng hợp ghê, cũng thích sân bay dạo ?”
“ thích.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Tự siết chặt cổ tay , vẻ mặt vẫn ôn hòa giọng mang theo mệnh lệnh:
“Hạ Ninh, nhất em cũng đừng nên cái sở thích đó.”
Tch.
nhíu mày, lười đáp .
Lục Tự nới lỏng lực một chút.
“Về với . Tiểu Miên vẫn gì, thể giúp em giấu.”
tiến sát gần , ngẩng đầu, giọng vô tội đến gần như tàn nhẫn:
“Chuyện trai ý đồ mờ ám với yêu em trai… em cũng sẽ giữ bí mật giúp nha~”
“…”
Trán Lục Tự nổi gân xanh.
Hai cứ thế .
cúi đầu, ngẩng lên.
Tư thế mờ ám, ánh mắt vấn vương, thế nào cũng thấy… như đang tỏ tình.
Ít nhất, trong mắt ngoài .
Cho nên, khi Bùi Phong xuất hiện phá hỏng cảnh tượng đó, ánh mắt âm u đến đáng sợ:
“Các đang làm gì?”
giật , lập tức hất tay Lục Tự , bật dậy.
Đẩy xe lăn Bùi Phong rời , giải thích nhanh:
“ , đây đồng nghiệp mà em kể tối qua đó, tiếc cho em vi nghỉ việc nên đến đây tạm biệt, em xong ! thôi.”
Ánh mắt khó hiểu Lục Tự dừng Bùi Phong.
chộp lấy cổ áo , kéo gần, cúi đầu thì thầm tai một câu.
sững, ngẩng đầu trừng mắt .
khi Bùi Phong kịp , Lục Tự buông , lùi về .
Gương mặt phủ lên nụ ôn hòa giả tạo:
“Ừ, chỉ đến tiễn em thôi. Chúc em đường bình an.”
xong, rời .
c.h.ế.t tiệt thật…
cũng thể lên máy bay nữa.
vất vả lắm mới dỗ Bùi Phong định .
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
đó, đến căn nhà cũ nhà họ Lục, theo địa chỉ Lục Tự đưa.
"nhà cũ", thực tế chỉ Lục Tự sống ở đó.
Bố nhà họ Lục qua đời trong một vụ rơi máy bay cách đây mười năm, chỉ để hai em Lục Tự và Lục Miên nương tựa mà sống.
Tuy , tình cảm giữa hai cũng thiết cho lắm.
Lục Miên đối với trai phần nhiều kính trọng, chứ kiểu gần gũi giữa hai em như vẫn thấy.
Lục Tự dẫn đến một căn phòng vẽ.
Phòng vẽ che kín bằng rèm chắn sáng dày nặng, đen sì sì, chẳng thấy gì.
Khi bật đèn lên, từng bức tranh hiện đầy một bức tường.
Hầu hết đều mang phong cách nghệ thuật mà hiểu nổi.
Tông màu chủ đạo xám tro, đè nén và ngột ngạt đến mức khiến thấy khó chịu.
xoa nhẹ cánh tay nổi da gà, nhíu mày:
“ chuyện gì thì thẳng .”
Lục Tự hiệu cho lên giá vẽ chính giữa.
đó một bức tranh phủ bằng tấm vải đen.
, bức tranh, chỉ mũi , khó tin hỏi:
“ định bắt tự kéo tấm vải đó xem?”
Lục Tự gật đầu, ánh mắt dịu dàng.
lùi khỏi phòng:
“ , thế thì vô duyên quá.”
Giọng bình thản:
“Tiểu Miên sẽ trách em.”
"Tiểu Miên" – tức Lục Miên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.