Tình Yêu Dịu Kỳ
Chương 89: Nói là ngủ giường riêng cơ mà?
Làm đứt quãng suốt cả đêm, sáng hôm , dậy nổi học chuyện đương nhiên. Ai thì như luyện xong bí kíp “hấp âm bổ dương”, mặt mày thỏa mãn rạng rỡ, tinh thần phơi phới, ăn mặc chỉnh tề gương thắt cà vạt, trong khi ôm cái eo sắp gãy rạp xuống chăn, ngừng phát sóng oán hận hướng về phía .
“Em học nữa!” Đợt oán niệm thứ nhất b.ắ.n .
“Em còn hai mươi phút.” thản nhiên coi như thấy.
“ ! thì một !” Đợt thứ hai bắt đầu giở trò.
Trần Minh Thương dịu dàng mỉm qua gương: “ thôi.”
“Thật á?!” lập tức bật dậy, còn tưởng sẽ nổi trận lôi đình, ai ngờ đồng ý, chẳng lẽ lương tâm trỗi dậy ? … “Chuyện hợp logic chút nào…”
Trần Minh Thương bỏ chiếc cà vạt đang thắt dở, để nó lỏng lẻo cổ xuống mép giường:
Xem thêm: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ học cũng , thì chúng tiếp tục…”
bật chăn dậy, nhanh chóng gom quần áo từ chân giường, đầu giường, gầm giường mặc với tốc độ ánh sáng.
“Em học ngay! Em sẽ học ngày học đêm, đục tường mượn sáng, treo đầu chọc huyết, góp đom đóm soi sách! Em sẽ thi Harvard, Yale, Stanford, Princeton, MIT, Penn… để tránh xa thật xa!”
“Ước mơ .” Ý ngoài lời: thực tế phũ phàng.
“ ngủ giường riêng cơ mà?” tức tối đập đập giường, “Trần Minh Thương, nếu em tin nửa câu thôi thì em sẽ theo họ luôn!”
“Em vốn dĩ theo họ , bà Trần!.. Với , tối qua do chính em mạnh mẽ đòi hỏi đó chứ.”
lập tức phản bác: “ bậy!”
“‘Đừng… đừng mà… em …’ em câu ?” Trần Minh Thương hỏi.
gãi đầu, mặt đỏ, hình như… khi uống canh giải rượu xong thì ký ức mơ mơ hồ hồ…
“Xét về mặt ngữ pháp, phủ định phủ định khẳng định, tức … em ?” Trần Minh Thương từ tốn phân tích.
“… ngụy biện quá đáng!”
Khi tưởng chuyện vô sỉ nhất thì Trần Minh Thương tiếp tục phá kỷ lục.
“Em còn nhớ chuyện uống rượu phạt một triệu ?”
Lửa giận tắt bùng lên, gào lên:
“ tống tiền em! Rõ ràng tha, phạt tiền mà!”
Chuyện quan trọng vẫn nhớ kỹ, khi uống rượu tính sẵn dù mềm mỏng thế nào cũng khiến bỏ cái phạt .
“Thì cho em dùng cách khác để đền bù ? Còn thiếu ba nữa.” Trần Minh Thương mặt tỉnh bơ .
quỳ rạp xuống sàn, run run chỉ tay , thốt nên lời.
Tên khốn chỉ đ.á.n.h tráo khái niệm mà còn đà lấn tới.
“ , em gửi ảnh khỏa cho Lương Gia Hân ý gì đấy?” Trần Minh Thương hỏi.
chớp mắt, ngẩn hồi lâu mới gãi đầu:
“Em thật sự gửi ? thể nào… em còn tưởng chỉ mơ thôi!”
lẩm bẩm cầm điện thoại lên xem, mở máy hiện hơn chục tin nhắn , tin nhắn c.h.ử.i rủa Lương Gia Hân. Xem làm thật. kỳ lạ quá… làm thế nhỉ?
Trần Minh Thương kéo ghế cạnh giường, bộ dạng như sẵn sàng truy hỏi đến cùng:
“Còn chuyện cứ uống say thích cởi đồ đàn ông, em thấy cần thiết giải thích chút ?”
Tình thế giờ : định tra hỏi, ép cung.
đến đây, sốc: “Em uống say mà cởi đồ đàn ông á? thể nào! chắc cởi đồ em chứ?”
Trần Minh Thương liếc mắt , kể tường tận những chuyện xảy tối qua, cả chi tiết giật áo thế nào. kể chi tiết đến mức như phim , bắt đầu đổ mồ hôi lạnh… thể nào… lúc ở quán ăn đêm, mà xé áo Trần Nhật Thăng á?
thật sự thể tin làm chuyện mất trí như thế.
ôm đầu, cố gắng nối kết các sự kiện, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nhớ lý do cái “tật khi uống rượu” .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-diu-ky/chuong-89-noi-la-ngu-giuong-rieng-co-ma.html.]
Lý do thực đơn giản, … thực sự khó mở miệng.
Trần Minh Thương nét mặt nhớ , ánh mắt thúc giục. Vì chứng minh “yêu nữ háo sắc”, đành hy sinh IQ để giữ thể diện, c.ắ.n răng giải thích:
“Chuyện … Lương Gia Hân từng nhạo em, rằng em quen bao nhiêu bạn trai mà đồ bỏ , ai hình như bạn trai cô . Mà bạn trai cô thời đó mẫu, hình cực phẩm, khoe mẽ lắm! Bi kịch … em mấy bạn trai cũ thì … ai bằng thật. Cú sốc quá lớn! đó thì… em tưởng để tâm nữa , ai ngờ vẫn ôm khúc mắc trong lòng. lẽ… em chỉ tìm một hình hơn gã mẫu đó để vượt mặt thôi…”
Đối mặt với lý do ngu ngốc đến thế, Trần Minh Thương gì, chỉ còn tự an ủi rằng ít nhất… hình nhất trong những em từng thấy?
“Dù em chỉ nghĩ mỗi lý do đó, tin tùy !” buông xuôi, vò tóc làm nó càng rối tung.
“Còn một chuyện nữa.”
“Còn nữa ?! Trần Minh Thương, ….” còn kịp mắng thì ánh mắt băng lạnh đáng sợ dọa cho nghẹn họng.
“… , cứ hỏi, em gì nấy, hết, đảm bảo ý .”
“Tối qua em uống rượu… vì chuyện Cảnh Hy bạn gái, ?”
Trần Minh Thương tỏa khí lạnh âm trầm như Hắc Bạch Vô Thường đến bắt hồn , khóe môi nhếch lên, khoanh tay tựa lưng ghế căn phòng ngủ trong khoảnh khắc như hóa thành pháp trường tầng thứ mười tám địa ngục, âm thanh gào rợn vang lên trong tưởng tượng…
Quả nhiên, chiêu sát thương cao nhất luôn để dành xuất hiện cuối cùng!
Một luồng lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng, phản ứng cực nhanh:
“! ! Vì cháu nhà một thanh niên ưu tú, phẩm học song , tài đức vẹn , năm điều đều đủ, hai mươi tuổi đầu mà từng bạn gái! Hôm qua em thấy nó cuối cùng cũng yêu, với tư cách thím hai nó, em mừng đến phát , nước mắt tuôn trào, cảm xúc vỡ òa, kìm niềm vui và sự xúc động trong lòng nên mới uống vài ly để mừng!”
Khóe miệng Trần Minh Thương nhếch lên một đường cong khiến hồn xiêu phách lạc:
“Thật ?”
“Dĩ nhiên thật! ! Nhất định thế!” thề thốt bảo đảm.
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm đang nhiều độc giả săn đón.
“Ngoan.” Trần Minh Thương xoa đầu như xoa ổ gà, “Còn mười phút nữa, mau rửa mặt ăn sáng, đưa em đến trường.”
Thoát ? Thật sự thoát ? dám tin.
Quan sát một lúc, thấy Trần Minh Thương thật sự định truy cứu thêm, mới thở phào nhẹ nhõm, như rút cạn sức lực, lưng áo cũng lạnh toát mồ hôi.
“ chẳng , thấy thì ảnh hưởng tới ?” vẫn dè chừng.
“Cho nên mua chiếc Audi mới .” Trần Minh Thương đáp.
Cái giọng điệu cao quý … còn tưởng làm việc vĩ đại vì .
Tất nhiên, dám gì, chỉ ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, bỗng nhớ chuyện gì đó, lo lắng hỏi:
“Chẳng lẽ… bây giờ cũng đến trường dạy học luôn ?”
Trần Minh Thương đương nhiên hiểu đang sợ gì, liền đáp:
“Hiệu trưởng danh dự cần. Hiện tại hiệu trưởng phụ trách vẫn thầy Vương.”
Thông thường, hiệu trưởng danh dự ở các trường tư chỉ góp vốn, vì giờ Trần Minh Thương cổ đông duy nhất nên đương nhiên nắm quyền thực sự. Ý đến thì đến, thích thì thôi, tùy tâm trạng.
thở phào nhẹ nhõm. May quá may quá, quản trong nhà đủ mệt, nếu mà đến trường cũng “quản” nữa thì thật sự sẽ già tuổi mất.
Trần Minh Thương bổ sung thêm một câu: “Tối tan học chờ đến đón.”
“Làm gì?” cảnh giác hỏi.
“Bạn sinh nhật, dẫn em chơi.”
Chơi cái gì, ai quen , rõ ràng cần cùng thì !
lầu bầu tình nguyện: “Em , còn làm bài tập, với ngủ bù nữa…”
Trần Minh Thương bắt đầu vận dụng tuyệt chiêu “tẩy não đảo ngược suy nghĩ khác”:
“Những chuyện như thế sẽ còn nhiều, sẽ nhiều tình huống bất ngờ xảy , em cần tăng khả năng thích ứng, học cách điều chỉnh bản . Bài tập thể làm thì nên thành sớm, sự chuẩn thì con đường em mới thong thả hơn.”
thật sự chịu nổi nữa: “Làm ơn đừng nâng việc do ham quá độ khiến em kiệt sức, thể sinh nhật bạn lên thành một bài học nhân sinh sâu sắc nữa !”
“Tiện thể giới thiệu em với họ. Tới đó nhớ thể hiện cho .” Trần Minh Thương xong câu thì rõ ràng để cho quyền từ chối.
, nghĩ cũng thấy thôi cứ cũng , lúc chẳng chính còn bận lòng vì để hòa nhập vòng bạn bè ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.