Tình Yêu Dịu Kỳ
Chương 83: Chú ôm em một cái được không?
vốn khó chịu đến mức thở nổi, cảm giác như thể giữa mùa đông rét mướt chân trần bước băng tuyết, còn cõng theo vật nặng ngàn cân. Lúc Trần Minh Thương ép hỏi, càng như tuyết rơi thêm lạnh.
Áo thoát Thẩm Hoa! Thẩm Hoa ai? em đó! với tiền án “tình sử” đầy , sợ rằng gì cũng chẳng ai tin.
đang đau khổ đến mức sống, thì chủ nhân cái áo thở hổn hển chạy về, từ xa gọi to:
"Miếng dán giữ nhiệt mày đây! Đây nước muối, uống nhiều một chút để bổ sung nước..."
Lời Thẩm Hoa như đóng đinh tội danh , khiến từ bỏ chống cự.
Thẩm Hoa thấy Trần Minh Thương, sang , nhanh nhạy nhận bầu khí giữa họ gì đó bình thường, bèn chần chừ hỏi:
" ...?"
Khí chất bá đạo mạnh mẽ như chắc chắn qua đường!
"Trần Minh Thương." Mặt biểu cảm trả lời.
đó giới thiệu với Trần Minh Thương: "Thẩm Hoa."
Trần Minh Thương liếc một cái, hiển nhiên hài lòng việc chỉ giới thiệu tên mà rõ quan hệ giữa hai .
Thẩm Hoa lập tức sững sờ. Dù đoán phần nào, thật sự khi Triều An vẫn thấy kinh ngạc thôi.
Thẩm Hoa ai chứ? Tinh ranh vô cùng! Khi thấy áo khoác trong tay Trần Minh Thương, cảm nhận bầu khí căng thẳng sắp bùng nổ, nó lập tức hiểu ngay đối phương vui.
Gợi ý siêu phẩm: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân đang nhiều độc giả săn đón.
Thẩm Hoa liền "chuyển nhân cách", búng tay làm duyên, dùng hai ngón tay nhón lấy chiếc áo khoác, phóng ánh mắt quyến rũ về phía Trần Minh Thương, sang với :
"Triều An ! Bạn trai em đến thì nha, bạn trai gọi điện giục về đó!"
xong thì lắc m.ô.n.g bỏ , … …
Bạn trai, bạn trai, bạn trai…
Quả thực… thể bái phục cái thằng ! Kiểu gì nó cũng làm hết, còn dám tự nhận gay để giải vây cho bạn bè, rút sạch quan hệ với , Thẩm Hoa "bỏ vốn lớn" thật!
Cũng may phản ứng nó nhanh nhạy, nếu nợ trả xong sắp đội lên thêm ba triệu nữa .
Ngọn lửa giận trong lòng Trần Minh Thương dần dịu xuống. Dù đàn ông thật sự thích đàn ông , dáng vẻ bảo vệ Triều An khi nãy, rõ ràng tình nhân. Tuy nhiên, việc bản bệnh nặng như mà báo cho , để đàn ông khác ở bên chăm sóc, đủ khiến tức giận .
Nguy cơ qua , như rút hết sức lực, mệt mỏi tựa lên bàn, mất một lúc mới lấy chút khí lực, sắc mặt tái nhợt. tự mở miếng dán giữ nhiệt , kéo khóa áo đồng phục, dán miếng dán lên bụng qua lớp sơ mi… dán xong, chuẩn kéo khóa áo thì miếng dán giữ nhiệt Trần Minh Thương rút mất.
còn sức , chỉ gửi cho ánh mắt thắc mắc. Trần Minh Thương lời nào, trong ánh mắt ngỡ ngàng ngây dại , bế lên, vị trí , để lên đùi . Cơ thể nhỏ bé rúc trong lòng . Bàn tay ấm áp áp lên bụng , giọng chút bất mãn:
"Thứ hữu dụng hơn ?"
sững mất mấy giây, bàn tay giấu trong ống tay áo dài siết buông, buông siết...
Khi Trần Minh Thương nghĩ rằng định vùng , thậm chí chuẩn sẵn sàng để giữ chặt , thì bất ngờ từ từ đưa tay nhỏ , chui trong áo khoác đang mở, ôm lấy eo . Cái đầu nhỏ khẽ tựa lồng n.g.ự.c , hai tay siết chặt , cuối cùng ôm chặt...
Mặc kệ yêu , mặc kệ yêu , mặc kệ yêu ai khác… Đời ngắn ngủi, yêu thì , yêu thì thế nào? Dù hiện tại yêu, cũng chắc mãi mãi?
Hạnh phúc vốn trộm , sẽ tham cầu thứ nên hy vọng, cũng sẽ nghĩ đến điều nên nghĩ.
chỉ một chút ấm áp ngay lúc ...
"Trần Minh Thương..."
"Ừ?"
"Chú ôm em một cái ?..."
đầu tiên nũng nịu với , còn bằng giọng khàn khàn mềm mại như , khiến Trần Minh Thương ngay lập tức cảm thấy rung động. Những gì định sẵn trong đầu sớm quên sạch, lập tức ôm chặt theo yêu cầu.
Dĩ nhiên Trần Minh Thương những đổi trong tâm lý , chỉ cảm thấy, một đứa trẻ con hiểu chuyện, đầu óc vấn đề, đàn ông, cãi với làm gì? Dù "phát điên" như thế nào, cứ dỗ dành xong!
"Giá mà bình thường em cũng ngoan thế thì bao." Trần Minh Thương cảm thán.
Con nhóc hình như chỉ khi bệnh mới chịu dính lấy rời.
"Trần Minh Thương, em sẽ gây chuyện với chú nữa ." , giọng nghiêm túc.
, Trần Minh Thương chút bất ngờ, như thể trời sắp đổ mưa đỏ .
Con nhóc mấy ngày nay cảm xúc thất thường quá .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-diu-ky/chuong-83-chu-om-em-mot-cai-duoc-khong.html.]
"Tại ?" đột nhiên lý do.
"Vì em nghĩ thông ."
"Ồ?"
gì nữa.
tiếp, Trần Minh Thương cũng hỏi thêm. Dù vẻ do chiến thuật hiệu quả, kết quả như .
"Khát…"
Trần Minh Thương đỡ dậy, từng ngụm từng ngụm đút uống nước muối đường. Hương thơm dịu dàng trong lòng, hàng mi dài khẽ rũ xuống khi chăm chú uống nước, đôi môi ướt mềm, khiến lòng rạo rực yên.
Mấy cô y tá thấy Trần Minh Thương ôm Triều An lòng thì phát cuồng, thể bình tĩnh nổi, ríu rít bàn tán ngừng. Cuối cùng nhịn , cử một cô thực tập sinh dò hỏi.
Xem thêm: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Thưa ngài, ngài cần giúp gì ạ?"
"Chăn, cảm ơn." Trần Minh Thương ngẩng đầu, dùng mu bàn tay lau khóe miệng cho trong lòng, chăm sóc như trẻ sơ sinh .
", xin chờ một lát ạ." Cô y tá thực tập mắt sáng rực lấy chăn cho .
---------------
Cô y tá thực tập về vây quanh ngay.
Y tá A hỏi: " ? rõ mặt ?"
Cô y tá thực tập lắc đầu: " thấy rõ! ôm như bảo vật trong lòng mà! A a a, ghen tị c.h.ế.t mất!"
Y tá B mơ màng : "Đây chính ‘chính thất’ ? Quả nhiên đãi ngộ khác hẳn! thấy tin đồn mạng ! Trần Minh Thương dịu dàng như thế, chậc chậc..."
Y tá A thở dài: " vẫn thấy Bùi Thư Ly hợp hơn, trai tài gái sắc, tình cảm sâu đậm nữa!"
Y tá thực tập phản bác: "Hợp thì chứ? chia tay thì chia tay! Lúc tìm đến Chu Mạc ai ép cô , chẳng ai cả, giờ bạn trai cũ kết hôn còn mập mờ rõ ràng, quá vô đạo đức! Đối với cả Chu Mạc và Trần Minh Thương đều công bằng! thấy Kỷ cũng cô mê mẩn , suốt ngày qua , còn cả ai nữa, thần tượng đại minh tinh Khắc Lạc! Cô tưởng ai chứ, làm một đám mê mẩn xoay vòng vòng. ghét nhất kiểu tiểu tam giả tạo thánh mẫu như thế!”
Y tá C chen : "Chuyện giới hào môn mà đơn giản ? bạn do cha Bùi Thư Ly điều tra tù, Trần Minh Thương vì lý do nào đó cứu , cô ép mới dựa Chu Mạc..."
"Ôi dồi ôi, bán cứu cha thật vĩ đại! Trần Minh Thương đáng cấm sừng lắm ? Giờ thấy vợ xinh, nắm quyền trong tay, đỏ mắt cam tâm nữa ? Dù lý do gì, làm thì chịu trách nhiệm, tình cũ chen chẳng ‘tiểu tam’ ? Mấy ủng hộ cô lên làm chính thất kiểu tâm lý lệch lạc gì ?" Y tá thực tập tức tối, càng càng hăng.
Y tá D cam lòng cãi : " cô cũng từng chắn một viên đạn cho Trần Minh Thương mà, quá si tình còn gì..."
Một nhóm y tá tranh luận kịch liệt, y như đang tổ chức biện luận. Mãi đến khi y tá trưởng tới mắng thì mới chịu yên.
--------------
" thi tệ."
ôm trong lòng, còn đắp chăn, như từ trời băng đất tuyết bước chốn yên bình ấm áp, chuẩn lim dim thì giật :
"Hả? Chú ? Em thi xong mà, chú em làm bài ?"
"Điểm em ." Trần Minh Thương trả lời.
"Nhanh ?" ngạc nhiên, nghĩ một chút liền đoán chắc dùng đặc quyền.
Còn tưởng... tưởng rằng chẳng hề chuyện thi cử, càng quan tâm, thậm chí thèm hỏi một tiếng, ngờ còn đặc biệt yêu cầu giáo viên chấm bài sớm cho .
" thứ hạng, chắc vẫn đội sổ lớp thôi."
"..." cụm từ "đội sổ lớp" đ.â.m trúng tâm trạng, buồn bực : "Em mà..."
" trường chắc xếp hạng một trăm." Trần Minh Thương tiếp.
Mắt lập tức sáng lên: "Một trăm? khoa trương quá ?"
Trường Trung học nơi theo học hơn ba trăm học sinh lớp 12, luôn học sinh đội sổ, giờ hạng một trăm tức tiến bộ hơn nhiều?
"Em thể tin bản , tin . Hơn nữa, chỉ mới thứ một trăm, em chỉ mới vượt qua hai trăm kẻ lười học thiếu cạnh tranh thôi, gì đáng vui cả!"
phấn chấn xong tạt gáo nước lạnh, lầm bầm: "Chương trình cấp ba em coi như bắt đầu từ con 0, chỉ học ba tháng giỏi !"
"Ừ, vì dạy ."
" thầy hiệu trưởng!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.