Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Dịu Kỳ

Chương 80: Một cái chạm – định tình anh em.

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bầu khí trong phòng bệnh căng thẳng đến mức như sắp nổ tung. Bác sĩ, y tá xếp thành hàng. Sắc mặt Bùi Thư Ly tái nhợt như tuyết, còn vẻ mặt Chu Mạc phủ đầy mây đen.

Ngày thường Bùi Thư Ly luôn ngoan ngoãn lời Chu Mạc, dù thể cô thật lòng với , dẫu cũng cứu cha cô lúc cô tuyệt vọng nhất, cho dù tình yêu thì cũng chút cảm kích chứ! Thế mà, chỉ một cuộc điện thoại, chỉ cần một cuộc điện thoại thôi lộ rõ bản chất. Cả tâm trí Bùi Thư Ly đều đặt lên Trần Minh Thương, chẳng hề chỗ cho . Những điều cô dành cho giờ, tất cả chỉ diễn trò mà thôi!

Trần Minh Thương thong dong bước phòng bệnh, lập tức thu hút ánh mắt Bùi Thư Ly, đồng thời cũng định sự giận dữ nơi ánh mắt Chu Mạc.

Đôi môi hồng Bùi Thư Ly khẽ run, cô còn tâm trí để ý đến sự mặt Chu Mạc trong phòng bệnh nữa, chỉ chăm chăm Trần Minh Thương, “Em tin, cố tình làm như để em c.h.ế.t tâm ?”

tiếng gọi "vợ yêu" từ đầu dây bên điện thoại Trần Minh Thương dành cho Triều An, cô như trăm ngàn mũi tên đ.â.m xuyên tim. Giữa họ luôn giữ mối quan hệ khách sáo, ăn ý, cũng từng dùng giọng điệu nũng nịu để chuyện với cô. hứa sẽ lấy cô làm vợ, từng gọi cô “vợ yêu”. Tất nhiên, cũng từng thiết mập mờ với bất kỳ phụ nữ nào khác, nên cô luôn cho rằng Trần Minh Thương vốn như – nghiêm túc, kiềm chế, lạnh nhạt, dễ dàng thể hiện tình cảm.

Thế , trong cuộc gọi tưởng chừng ngắn ngủi, bình thường tối qua – chỉ ba câu thoại – phá tan nhận thức cô về . Cô say. thể chấp nhận một phụ nữ tiếp cận khi say rượu, chấp nhận cô dùng giọng điệu thô lỗ để chuyện với , còn thể mật cách như thế…

thể làm !

Thì cũng một mặt nhiệt tình, dành cho cô. thì mười năm qua, rốt cuộc cô gì đối với ?

“Trần Minh Thương, từng yêu em ? Mười năm nay, rốt cuộc coi em gì?”

Trần Minh Thương bước đến, nhận lấy t.h.u.ố.c từ tay y tá, giúp cô bôi t.h.u.ố.c lên mu bàn tay thương vì rút kim truyền dịch quá mạnh, đó hiệu cho một cô y tá khác tiêm t.h.u.ố.c an thần. Bác sĩ bên cạnh cũng vội vàng tới kiểm tra tình trạng Bùi Thư Ly.

Cả phòng bệnh lập tức trở nên bận rộn. Bùi Thư Ly lặng lẽ Trần Minh Thương, còn phản kháng, chẳng còn những cơn kích động như nữa.

“Nếu em c.h.ế.t tâm, thì còn tới đây… Tại còn đến…”

Trần Minh Thương đỡ cô xuống, đắp chăn cẩn thận, “Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, hãy dưỡng bệnh cho .”

Đừng nghĩ ngợi nhiều, dưỡng bệnh cho chỉ mỗi câu ! từ chối cũng chẳng chấp nhận, thái độ mập mờ , tưởng dịu dàng sợ cô tổn thương, lúc sự dịu dàng g.i.ế.c còn đau hơn cả lạnh lùng.

Cô chịu đủ , chịu đủ cái sự lấp lửng nửa vời . Cô cam tâm mà hỏi dồn:

chỉ sợ em khỏi, sợ em bám lấy , sợ nợ em ?”

Xử lý xong vết thương, Trần Minh Thương trả t.h.u.ố.c cho y tá bên cạnh. Cô y tá còn đang ngẩn , nhất thời cầm vững, làm rơi đồ xuống đất, luống cuống nhặt lên.

Cuối cùng, Bùi Thư Ly vẫn đợi câu trả lời mà dần chìm hôn mê.

---------------

khi Bùi Thư Ly ngủ, hai đàn ông như hẹn cùng tới cuối hành lang.

“Lúc gần lúc xa, như đứt như nối… gậy ông đập lưng ông! ngờ con trai Trần Chính Huân cũng dùng thủ đoạn rẻ tiền như để đối phó phụ nữ!” Giọng Chu Mạc đầy mỉa mai.

Trần Minh Thương thản nhiên, “ đến thủ đoạn, đương nhiên bằng tổng giám đốc Chu Mạc .”

Chu Mạc bật lạnh, “ chỉ ngờ thua mà cam tâm!”

“Thua?” Trần Minh Thương khinh thường liếc gã một cái, khẽ , thong thả chỉnh tay áo, “ ăn miệng mà còn nuốt , thì cũng chẳng tính .”

Trong chớp mắt, ánh mắt Chu Mạc bốc lên ngọn lửa giận dữ. Trần Minh Thương thêm gì nữa, sải bước rời , bóng lưng kiêu ngạo như đế vương, mang dáng dấp kẻ chiến bại.

Thua Chu Mạc thất bại duy nhất trong đời Trần Minh Thương, cũng nỗi nhục lớn nhất. Ván cờ , nhất định lật ngược , bất kể đàn bà giang sơn.

-----------

Rời khỏi bệnh viện, thoát khỏi khí ngột ngạt đó, phản ứng đầu tiên Trần Minh Thương về nhà, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Mở cửa xe, khởi động động cơ, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Triều An giận dỗi từ chối , khiến khựng .

Con bé đó đang lên cơn điên thất thường, cào loạn xạ đây mà!

Từ đến nay từng phụ nữ nào dám từ chối như , còn làm mất mặt nữa chứ. thực sự hiểu nổi cái đầu nhỏ đó đang nghĩ gì. chỉ đến bệnh viện thăm thôi, bắt tại trận đang ngoại tình, gì mà giận đến mức cho đụng ?

Xem nuông chiều cô quá , bộ móng sắc bén cần tỉa tót thôi.

Trần Minh Thương xoay tay lái, chuyển hướng đến công ty.

----------------------

Mấy ngày nay Trần Minh Thương đến làm phiền, thấy vô cùng thanh tĩnh, tâm ý tập trung việc học. Kỳ thi kéo dài ba ngày, bước khỏi phòng thi, nắng vàng rực rỡ, thời tiết , bao mệt mỏi lập tức tan biến.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-diu-ky/chuong-80-mot-cai-cham-dinh-tinh--em.html.]

Kể từ kỳ thi nghiệp cấp hai đến nay, lâu mới cảm giác nhẹ nhõm thế . Cũng coi như nhờ "phúc" Trần Minh Thương !

Triều An mặc đồng phục học sinh, đeo cặp sách, khỏi cổng trường thấy Thẩm Hoa đang đó chờ, bên cạnh đám đàn em tiểu học ríu rít thì thầm. Thẩm Hoa vốn nổi trong trường trung học vì cao ráo, rạng rỡ. Dù cùng “học sinh hư” với , đãi ngộ với nó khác biệt.

về cách quen Thẩm Hoa thì chút… kịch tính. Hôm đó ngang cổng trường, thấy hai nam sinh cứ chằm chằm . một lúc, hai tên đó đ.á.n.h luôn tại chỗ, đ.á.n.h đến trời long đất lở.

A lê? Hai nhóc trai chăng cùng lòng , tranh mà đánh?

Còn đang hí hửng thì Thẩm Hoa xông tới, mắt thâm như gấu trúc, khí thế hùng hổ hỏi : “ ! Rốt cuộc mày con trai con gái! Tụi tao cược cơm trưa cả tháng !”

Hỏi xong còn tự lẩm bẩm, “Bà mày! thế còn thể con gái !”

Lúc đó tại chỗ, hận thể đập nát cái đầu ngu ngốc nó, làm , mà làm một việc còn đáng sợ hơn.

như Thẩm Hoa, đó nắm lấy tay nó, trong ánh mắt khó hiểu nó mà ấn mạnh n.g.ự.c , “Đm, mày xem tao đàn ông đàn bà!”

hai … một cái chạm định tình, trở thành cặp bạn liêm sỉ, giới hạn.

Thẩm Hoa thấy tươi, “A, đây cô bé từ đến, theo chú nào, chú dẫn mua kẹo nhé!”

vung cặp đập thẳng lên đầu nó, “Ngay cả lão nương mà cũng dám trêu, chán sống !”

Thẩm Hoa vui vẻ xách cặp cho , bóp bóp vai, “Cực khổ , thi xong thấy nào?”

“Cũng tạm.”

chợt thấy buồn, vì mấy ngày nay Trần Minh Thương hỏi han gì đến chuyện học hành ? Ngay cả kỳ thi cũng chẳng thèm quan tâm…

Ý nghĩ đó xuất hiện dập tắt dữ dội!

Đó chẳng tự chuốc khổ ! quản chẳng điều mong , đáng lẽ đốt pháo ăn mừng mới !

Thẩm Hoa khoác vai , “ , dẫn mày ăn hải sản, tao đặt bàn .”

mấy hôm nay Trần Minh Thương “thả rông” , cần báo cáo hành trình nữa, thế theo Thẩm Hoa đến một quán ăn.

Cua gạch béo mập – món thích nhất! Thẩm Hoa hiểu lòng nhất! thấy đồ ăn ngon, phiền não lập tức ném đầu, tập trung việc ăn uống.

Thấy ăn ngon lành, Thẩm Hoa bắt đầu moi chuyện, “Bây giờ rảnh nhỉ! Kể tao với? Tao mất ngủ mấy đêm nay , mày xem mắt gấu trúc tao !”

liếc nó, “Làm quá!”

“Thì tao quan tâm mày mà!”

khinh thường nó, , “Thôi , vốn dĩ cũng định giấu mày.”

Thẩm Hoa lập tức gật đầu lia lịa, “ , chúng bạn bè thiết, gì mà thể , mày kể , tao còn thể giúp mày lên kế hoạch!”

mày chuẩn tâm lý đấy!” cảnh báo.

“Ừ ừ, chuẩn xong .” Thẩm Hoa nghiêm túc đáp.

vẫn yên tâm, còn giật lấy ly nước trong tay nó, “ ăn uống gì hết!”

! Triều An đừng dài dòng nữa! Mau .”

“Tao kết hôn .” thật nhanh.

“Hả?” Thẩm Hoa dụi tai, “Tao ảo thính thì ?”

“Tao … tao! kết! hôn! ! ?”

“Triều An, mày…” Vẻ mặt Thẩm Hoa đau khổ như trời đánh, “Tàn nhẫn quá ! Tàn nhẫn quá! Triều An, mày độc ác , còn đang sống yên , mày lôi mộ phần như thế? ai xui tận mười tám đời thế hả?”

giận dữ đập lên đầu nó, “Biến! cái gì đấy! Kéo cái gì! Mày tưởng lão nương yêu tinh núi chắc? xui xẻo tao đây ! Chính tao mới kéo xuống mộ! Dù mộ phần lộng lẫy gì đó thì, đồ ch.ó má, đó cũng vẫn mộ phần!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...