Tình Một Đêm Nhưng Say Cả
Chương 7: Villa Một Giường, Đêm Trăng Mật Này Có Sai Không?
Tô Nhã đùng đùng xách vali xuống xe giữa bãi biển thơ mộng Maldives, miệng lẩm bẩm chửi thề.
“ tuần trăng mật ?! Đây hôn nhân hợp đồng! rảnh tắm biển với kẻ… dụ bằng hợp đồng!”
Phía , Lục Hạo Thiên thong thả kéo hành lý, tay còn cầm ly nước dừa, giọng ngọt như kẹo:
“Em ký mục 2.1 trong hợp đồng: ‘Tham gia đầy đủ các hoạt động xã giao và nghỉ dưỡng nếu bên A yêu cầu.’ bên A.”
“ lừa!!”
“ … em dụ ngọt thôi.” – nháy mắt.
Villa mà họ ở ngay sát biển, nội thất sang trọng với phòng ngủ … một chiếc giường lớn.
Tô Nhã tròn mắt:
“ cái… giường đôi tách biệt? Còn cái sofa ?!”
“ đặt tiêu chuẩn ‘vợ chồng hạnh phúc’. Sofa cần thiết.” – Hạo Thiên thản nhiên đáp.
“ ngủ sàn?” – Cô nheo mắt.
“. ngủ bên cạnh em.” – Giọng trầm khàn, chậm rãi tiến gần.
“… … chiếc giường .”
Tối hôm đó.
Tiếng sóng vỗ ngoài biển. gian mờ mờ ánh nến và mùi thơm nhẹ từ tinh dầu khiến khí ấm lên lạ thường.
Tô Nhã nghiêng, đắp chăn kín , mặt đỏ như sốt, miệng lầm bầm:
“Chỉ cần mà đụng … sẽ đá rớt giường.”
“ cần đụng… em tự dịch gần mà.” – Hạo Thiên bật , tay chống đầu cô chằm chằm.
“ !”
Xem thêm: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ừ, em cố tình. cái m.ô.n.g em ép lên chân đấy, vợ yêu .” – nhấn mạnh hai chữ "vợ yêu" đầy ma mãnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Nhã trợn mắt, giật lùi , giường thì chật, cô lùi thì… trượt ngay lên .
Tình huống kỳ quặc, ánh mắt bắt đầu tối . thở cô dồn dập.
“Tránh… tránh .”
“Muộn .” – Giọng trầm khàn như kéo cô chìm sâu.
“Em va , em chịu trách nhiệm.”
“… … Ưm…”
Câu nuốt mất giữa một nụ hôn nóng bỏng và đầy mê hoặc.
Tô Nhã định đẩy , bàn tay vòng lưng cô, kéo sát .
“Dừng … sẽ kiện vi phạm hợp đồng!”
“ vi phạm… vì em thực sự phản đối.” – sát bên tai, thở như cọ da cô, khiến cô run rẩy.
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chăn trượt xuống dần…
Da chạm da…
Tiếng tim đập át cả tiếng sóng ngoài .
Và …
dừng , chống tay cô, ánh mắt nghiêm túc một cách bất ngờ:
“Nếu em , sẽ ép. … đừng kiểu đó bỏ chạy nữa. kẻ đáng sợ, Tô Nhã.”
Cô ngơ ngác, đôi mắt chớp chớp. Tim… còn đập loạn vì sợ nữa, mà vì một cảm xúc khác.
“… giống như nghĩ…” – Cô lẩm bẩm.
“ thì… nghĩ .” – mỉm , đặt nụ hôn nhẹ lên trán cô.
“Ngủ ngon. Hôm nay… tha cho em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.