Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tỉnh Lại Ở Hầu Phủ

Chương 8: 8

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tiêu Cảnh Hành nheo mắt: “Tối qua thấy nàng lén lút hậu viện Lưu phủ.”

trộm công thức chân giò hầm đầu bếp nhà nàng !”

đau lòng biện giải, “Ngài nghi thư tình giả? đến cả thư tình cho ngài còn lười cơ mà!”

Khóe miệng giật giật: “…Trọng điểm cái ?”

Lúc , Lưu Như Yên “tình cờ” ngang, tay cầm khăn tay, mắt đỏ hoe: “Thế t.ử gia, bức thư liên quan đến danh tiết nữ tử…”

cắt lời: “Lưu tiểu thư, ngươi nội dung xong tiếp?”

Nàng sững , mở thư lớn: “‘Lưu tiểu thư, chuỗi ngọc cây trâm hôm qua nàng giống y như mắt cá, mà thèm ăn’……?”

Tiêu Cảnh Hành ôm trán: “Văn phong nàng.”

giang tay: “ mà.”

sang hỏi Cự Quả: “Ngươi ?”

Cự Quả lắc đầu như trống bỏi: “Nô tỳ chỉ mỗi ‘Cự Quả từng đến đây’ thôi!”

Tiễn Lưu Như Yên xong, Tiêu Cảnh Hành đột nhiên bật lạnh: “ thể biến thư tình thành thực đơn, kinh thành cũng chỉ nàng.”

liếc một cái: “Trừ nàng , chẳng ai kiểu .”

thở dài: “…Tạ ơn khen ngợi?”

8

bẹp trong xe ngựa, đầu theo nhịp xóc mà va thành xe bôm bốp, Cự Quả lo lắng đỡ lấy : “Tiểu thư, đêm qua thức khuya thoại bản nữa ?”

nhắm mắt rên rỉ: “, đang suy ngẫm cuộc đời.”

Cự Quả thở dài: “Suy ngẫm tới nửa đêm gặm sạch hai con gà ?”

“…Câm miệng.”

Bỗng xe ngựa khựng , bên ngoài vang lên giọng lạnh như băng Tiêu Cảnh Hành:

“Thẩm Diệu Diệu, nàng định bò cung ?”

vén rèm xe, ánh nắng chói chang khiến nheo mắt .

Tiêu Cảnh Hành mặc một cẩm bào màu huyền, đai ngọc siết lấy vòng eo rắn chắc, gương mặt tuấn tú rõ ba chữ “ kiên nhẫn”.

chậm rãi đưa tay : “Thế tử, đỡ một tay ?”

lạnh: “Tự lăn xuống .”

thở dài, làm bộ như ngã sấp mặt xuống đất.

kịp ngã, cánh tay kéo mạnh một cái, cả ngã nhào lòng .

Chóp mũi đập n.g.ự.c đau đến mức kêu “á” một tiếng.

“Đáng đời.” ngoài miệng chê bai, tay siết chặt lấy eo , giữ vững để ngã.

“Dám ngủ gật trong yến tiệc trong cung nữa, về phủ bản vương bắt nàng chép Nữ Giới.”

ngẩng đầu giả lả: “Thế t.ử hôm nay phong tư đặc biệt tuấn.”

“…Bớt giở trò.”

Yến tiệc trong cung còn nhàm chán hơn tưởng.

Ca múa tưng bừng, rượu rót đầy chén, rút cổ trong góc len lén ngáp dài.

Tiêu Cảnh Hành bên cạnh, lưng thẳng tắp, bộ dạng lạnh lẽo “chớ đến gần”, mà tay bàn thì thỉnh thoảng kéo sát , sợ ngã ngủ làm trò .

đang lim dim thì bỗng tiếng sành sứ vỡ vụn.

thích khách!”

Cả đại điện lập tức rối loạn.

kịp phản ứng, Tiêu Cảnh Hành kéo lưng.

Một thanh đoản đao từ tay áo tuốt , ánh thép lạnh lẽo.

nghiêng đầu , hơn mười tên hắc y nhân tay cầm trường đao xông , tên cầm đầu lao thẳng về phía hoàng thượng.

“Trốn kỹ .” bỏ một câu, hình lao giữa trận hỗn chiến.

trốn cột, mắt dán chặt cảnh giao đấu cùng thích khách đao quang kiếm ảnh, tay áo tung bay, tư thế tiêu sái đến mức làm mềm cả chân.

Đang ngẩn thì đột nhiên thấy cổ mát lạnh.

Một lưỡi đao kề sát bên cổ .

“Đừng động!”

chớp mắt: “Đại ca, ngươi bắt nhầm . chỉ một thế t.ử phi chuyên ăn chơi chờ c.h.ế.t thôi.”

Tên thích khách lạnh: “Bớt nhảm! Nếu Tiêu Cảnh Hành dừng tay, sẽ…”

“Khoan !”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/tinh-lai-o-hau-phu/8.html.]

vội ngắt lời, hạ giọng: “Đao ngươi tẩm độc ?”

sững : “…Cái gì?”

“Nếu độc, thì phiền ngươi cắt tay áo chút ? Vải dày quá, mà ngại dám mở lời với thế tử.”

“…Ngươi điên ?!”

Từ xa, Tiêu Cảnh Hành trông thấy uy hiếp, sắc mặt lập tức lạnh đến cực điểm.

đá bay kẻ mặt, kiếm chĩa thẳng về phía : “Thả nàng .”

Tên thích khách nhe răng dữ tợn: “Bỏ vũ khí xuống, bằng …”

thêm nhiều truyện tại Novatruyen

thở dài, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Bột mê… bột mê ở nhỉ…”

“Ngươi gì?” Tên thích khách cúi đầu.

lập tức từ tay áo rút một túi bột, hất mạnh về phía !

“Khụ khụ khụ!”

Bột trắng phủ kín mặt , lảo đảo lui , mắt bắt đầu mờ dần: “Ngươi… ngươi…”

phủi tay: “Thứ rẻ , ngươi lời to .”

dứt lời, tên thích khách “phịch” một tiếng ngã lăn đất.

Tiêu Cảnh Hành lao tới, lập tức túm lấy cổ tay , sắc mặt u ám: “Thẩm Diệu Diệu! Nàng c.h.ế.t ?!”

rụt cổ: “ vẫn an đó …”

nghiến răng: “Về phủ bản vương sẽ tính sổ với nàng!”

xe ngựa về phủ, đầu bắt đầu nặng trĩu.

“…Thế tử.”

.”

hình như… lỡ bỏ bột mê …”

Tiêu Cảnh Hành giật đầu: “Cái gì?!”

mắt tối sầm, thể nghiêng sang một bên, ngã thẳng lòng .

Trong tia ý thức cuối cùng, thấy giận dữ gào lên: “Thẩm Diệu Diệu! ngủ!”

Lúc tỉnh , trời tối.

lờ mờ mở mắt, phát hiện bản đang giường trong tẩm phòng, Tiêu Cảnh Hành nơi mép giường, tay cầm tấu chương, mày nhíu chặt.

Ánh nến hắt lên nửa mặt , khắc rõ từng đường nét tuấn tú và lạnh lùng.

khẽ động đậy, lập tức sang: “Tỉnh ?”

Cổ họng khô khốc: “…Nước.”

mặt đổi sắc rót cho một chén , đỡ dậy uống.

l.i.ế.m liếm môi, bất chợt nhớ chuyện khi hôn mê, nhịn bật : “Thế tử, chẳng … ngài lo cho ?”

khẽ hừ một tiếng: “Bản vương chỉ sợ ngươi ngủ c.h.ế.t, để nghĩ khắc thê.”

“ồ” một tiếng, xoay lưng về phía : “ ngủ đây.”

Bỗng cổ tay nắm lấy.

Giọng Tiêu Cảnh Hành trầm thấp vang lên lưng: “Về đừng làm mấy chuyện nguy hiểm như nữa, đừng…” khựng .

Tim khẽ rung lên, cố ý trêu : “Ngài ‘đừng khiến lo lắng’ ?”

mơ.”

nhắm mắt , khe khẽ thì thầm: “ mộng… mộng thấy ngài ghét .”

Trong phòng chợt yên tĩnh.

Một lúc lâu , “cạch” một tiếng, tấu chương đặt xuống bàn.

“Thẩm Diệu Diệu.” bỗng lên tiếng.

?”

“Mộng điềm ngược.”

còn hiểu ý, thì bên giường khẽ trầm xuống.

nghiêng đè xuống, thở ấm nóng phả bên tai:

nên… thích nàng.”

Hết


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...