Tình Ca
Chương 46: Quà Tặng - 2
Tội nghiệp Thi San, ngay cả khi thấy thì cô vẫn nhận cố tình trêu ghẹo và cô cũng bản chính đang nghĩ đến.
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
Cô chỉ nghĩ đơn giản nhà giàu, cho dù sinh mười đứa thì cũng dư sức nuôi nấng chúng lớn khôn trưởng thành.
Bữa ăn kết thúc từ lâu mà Thắng Vũ vẫn cứ tủm tỉm mãi. lơ đễnh bên cây đàn và chẳng thể đàn một khúc nhạc nào.
cảm giác một chút hụt hẫng vì cô gái thương chung niềm đam mê với , giá như cô cũng thích piano thì tuyệt bao, thực sự cầm lấy tay cô và tập cho cô gieo từng vần nhạc cung đàn.
- Thắng Vũ. – Thi San ngập ngừng cất tiếng gọi khi bước tới bậc cửa.
- Em .
Cô ngoan ngoãn bước phòng và đến bên cạnh , ngay cây đàn dương cầm màu trắng.
đón lấy chiếc điện thoại tay cô và chậm rãi dạy cô từng thao tác để sử dụng những ứng dụng đơn giản và thông dụng nhất.
cô chăm chú lấy bút ghi từng lời cuốn sổ nhỏ mà thấy lâng lâng trong tim. lẽ cô đang nghĩ việc dùng điện thoại di động cái gì đó to tát lắm.
Từ nét chữ gọn gàng và cô giúp khẳng định thêm tính cách con gái hiền lành vì nét chữ chính tính nết con .
- Đây những ứng dụng thường dùng, còn những cái khác thì em sẽ khi dùng điện thoại một thời gian. lưu và đó, mai em lạc thì gọi cho nhé.
một nữa khiến cô đầu bỏ chạy. cứ nhắc hoài chuyện đêm mưa đó chứ? Từ đêm , cô ghi nhớ và mua đầy đủ mì gói, cháo gói, thậm chí cả cá hộp, thịt hộp để đề phòng ăn bất chợt và cô cũng tự nhủ lòng sẽ đường một đêm tối nữa.
- . quên. Cái camera để chụp hình và phim.
Ngón tay thon dài di chuyển đến biểu tượng hình tròn màu đen và chạm nhẹ . Ngay lập tức, Thi San thấy gương mặt xuất hiện trong màn hình.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
bà Hoàng Mai đưa cô chụp giúp chế độ camera và cô còn chế độ camera như thế .
Chiếc điện thoại giơ lên cao và màn hình thu gọn cả hai gương mặt xinh . Chỉ trong tích tắc, bức ảnh selfie đầu tiên Thi San xuất hiện và nó cũng bức ảnh selfie đầu tiên mà Thắng Vũ chụp cùng một con gái khác.
Trong khung cảnh nên thơ căn phòng trắng tiệp màu cùng những bức màn trắng đang nhẹ tung bay trong gió, hình ảnh Thắng Vũ và Thi San bên cạnh cây dương cầm nổi bật lên như một đôi tình nhân lãng mạn.
- Em về phòng đây ạ.
Thi San đón lấy chiếc điện thoại từ tay và dậy, cất bước rời . Khi khuất khỏi tầm , cô liền chạy thật nhanh về phòng và đóng cửa kín mít.
Bàn tay mong manh đưa lên n.g.ự.c và ôm lấy trái tim đang nhảy loạn nhịp run rẩy tìm đến bức ảnh chụp ban nãy.
Đây thứ hai cô chung một khung hình với và do chủ động chụp. So với ở ngoài thực thì cô thích ở trong ảnh hơn vì chỉ như thì cô mới thể thật chăm chú mà e thẹn ngại ngần.
Những lời bóng gió Nhã Tiên vang lên bên tai, nhắc nhở cho cô nhớ đến phần bèo dạt mây trôi . Ngón tay cô vân vê màn hình điện thoại và ấn biểu tượng xóa ảnh nỡ.
- Quan trọng xóa trong tim chứ xóa ảnh thì tác dụng gì.
Đừng bỏ lỡ: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên, truyện cực cập nhật chương mới.
Lời thì thầm cô thoảng trong tiếng thở dài khiến căn phòng càng thêm buồn bã. Phía bên ngoài, mây đen đang ùn ùn kéo đến từ bốn phương và chẳng mấy chốc, mưa tí tách rơi xuống. Lúc cô nhận thì quá muộn màng vì mưa giăng khắp chốn.
Đôi chân cô gõ nhanh những bậc thang hướng lên sân thượng. Thế , khi chạm đến cầu thang cuối thì cô thấy Thắng Vũ xuất hiện, tay chiếc giỏ nhựa đựng những tấm ga cùng quần áo, lẽ gấp gáp quá nên trông chúng hỗn độn. Những hạt mưa lạc thấm ướt vai áo cùng mái tóc bồng bềnh.
- May quá. Suýt chút nữa thì ướt hết . – tươi và cất lời trong tiếng thở gấp.
- Cảm ơn . – Thi San vươn tay đỡ lấy giỏ quần áo, lí nhí .
hẹn mà cả hai cùng hướng lên bầu trời xám xịt và lặng lẽ ngắm những hạt mưa thu. Cả và cô đều cảm nhận một chút ấm áp dịu dàng đang tỏa lan trong cơ thể họ.
Cũng may ban nãy lầu ba dạo vài khúc đàn nên mới kịp nhận sắc trời đổi đột ngột chứ nếu thì gương mặt xinh cô gái yêu sẽ méo xẹo cho coi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.