Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 41: Người Đàn Ông Chắp Cánh Cho Ước Mơ Của Thi San - 1

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những ngày đó, tuy ngại Thi San vẫn cố tỏ bình thường và dám tránh mặt Thắng Vũ vì sợ chất vấn.

Chuyện cô lạc đường và hại dầm mưa tìm bí mật cả hai, một ai kể cả bà Hoàng Mai.

Hôm nay, chẳng như thường lệ, cô xách giỏ chợ khi mặt trời dần lên vì cảm thấy trong khỏe.

Thấm thoát thế mà gần một tháng kể từ ngày cô đặt chân lên mảnh đất hoa lệ , làn da rám nắng dần dà trở màu trắng nguyên thủy càng tôn thêm nét dịu dàng khiến mỗi cô lướt qua những quán cà phê cóc thì đều đám thanh niên chọc ghẹo.

- Chào em, Thi San.

Tiếng bất chợt cất lên làm Thi San giật thót, vì đang bận lom khom gỡ cái bao nilon vướng dép nên cô chẳng chiếc xe đậu sát bên tự lúc nào.

- Thanh Phong. – Cô cúi đầu và .

- Ừ. Em chợ sớm quá ? – nháy mắt, hỏi.

- , sớm đỡ chen chúc mà mua đồ tươi nữa. Sáng nay em trễ hơn ngày đó ạ. – Cô ngại ngùng đưa tay vén những sợi tóc xõa và đáp.

Lúc , Thanh Phong mới chợt nhận những ngón tay , gầy quá cũng tròn quá, thanh mảnh vặn như những búp măng non.

So với hai gặp thì , thấy cô trắng hơn nhiều, xem , Thắng Vũ và bà Hoàng Mai đối xử với cô .

- Hôm nay dạy ạ?

- chứ, vẫn đến giờ. Thi San , em ăn sáng, uống cà phê với nhé.

Đột nhiên trai nhà giàu ngỏ ý mời dùng bữa nên Thi San hình hết mấy giây. Cái khái niệm ăn sáng và uống cà phê ngoài quán đối với cô cái gì đó xa xỉ lắm.

há miệng toan từ chối thì nhanh chóng bước xuống xe mở cửa xe, nghiêng mời cô .

Đang lúc Thi San còn từ chối làm thì giựt lấy cái giỏ tay cô và bỏ hàng ghế , tiếp đó thì nắm lấy hai vai cô mà đẩy trong ghế phụ khiến cô cảm giác bản đang ép buộc.

- Hôm nay thử duyên phận giữa và Thắng Vũ nên hẹn mà tới tận nhà rủ ăn sáng. Cuối cùng thì đang ở trường mất . – thắt dây an cho cô .

- , . Hôm nay cả bà chủ và đều sớm. – Thi San cho chuyện.

Nhóm thanh niên đang bên quán lề đường chờ Thi San tới gần để buông lời chọc ghẹo bỗng mắt tròn mắt dẹt khi thấy cô leo lên chiếc xe sang, xịn, mịn, hơn nữa, đàn ông bên cạnh cô phong độ và trai. Thế , họ , lắc đầu giải tán, từ bỏ ý định tán tỉnh cô gái nhà quê.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thanh Phong lái xe qua mấy con đường dừng quán cà phê tọa lạc con đường rợp bóng cây xanh.

Dù rằng nắng chứa chan khắp thành phố Thi San vẫn cảm giác lạnh vì những làn gió nhẹ từ tán cây phả xuống.

Nét hoài cổ nơi gợi cho cô nhớ về miền quê nghèo xa xôi, nơi mái đình phủ rêu cổ kính.

như cô nghĩ, khách đến quán những ở độ tuổi trung niên, cái độ tuổi nếm trải những dư vị cay đắng, xô bồ dòng đời để những khi dăm ba phút rảnh rỗi thì họ tìm đến chốn thanh bình để lòng lắng đọng.

- Em chọn món Thi San.

đưa tờ menu sang cho cô vẫy tay gọi cô nhân viên phục vụ.

Những năm trở đây, các quán cà phê đều bán đồ ăn sáng luôn chứ chỉ đơn thuần thức uống nữa, tiện lợi cho khách mà cũng thêm thu nhập cho quán.

cùng ăn với Thanh Phong một Thi San vẫn còn ngại, tới lui một hồi, cô quyết định gọi món mì xào và nước cam cho dễ ăn, dễ uống.

- Cho hai đĩa mì xào hải sản. Một ly cam ép và một tách cà phê đen.

Cô nhân viên thật tươi và ghi chép tất cả, đó nhanh chóng quầy cho đầu bếp cùng nhân viên pha chế chuẩn .

Thi San lén đưa mắt xung quanh một lượt, chẳng hiểu bất giác cô nghĩ rằng lẽ Thắng Vũ cũng sẽ thích đến những nơi gian như thế .

, cô và Thanh Phong hãy còn trẻ chăng những trót đem lòng yêu mến dòng nhạc hàn lâm cổ điển đều sẽ yêu những gì thuộc về xưa cũ.

- Công việc em bận rộn lắm Thi San? – Thanh Phong chợt lên tiếng hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ cô.

- , ạ. Chỉ nấu cơm, giặt giũ và dọn dẹp nhà cùng sân vườn thôi. Em cũng làm tất cả cùng một lúc. – Cô thật thà trả lời.

- Em học đàn ? Em thích học đàn ?

Câu hỏi như lặp những gì mà Thắng Vũ từng hỏi. Rốt cuộc, cô để lộ điều gì mà cả hai họ đều cho rằng cô thích đàn kìa? Ước mơ ngay cả cô cũng hề .

Trái ngược với câu trả lời dành cho Thắng Vũ, cô khe khẽ gật đầu.

- , em thích lắm ạ, mà..

- Em thích . Thi San , bàn tay em , những bàn tay thường tài trong các lĩnh vực nghệ thuật. Trực giác mách bảo cho rằng nếu em theo con đường , em chắc chắn sẽ tỏa sáng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...