Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 19: Anh Trai Và Em Gái - 1

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thanh Phong trò chuyện cùng Thắng Vũ tầm hai mươi phút thì Thanh gọi. Tuy chẳng cần ai với ai cả hai đều đồng loạt nhún vai lắc đầu bởi hiểu rõ mồn một cuộc hẹn dùng cơm đó.

- Sinh nhật nhớ đến nhé, tầm một tháng nữa, báo nhé, tới lúc bảo bận giận luôn đấy. – Thanh Phong nháy mắt, cất lời và dậy.

- , Nhã Tiên mới nhắc hôm , sinh nhật mà cô nhớ như in.

Thắng Vũ đáp theo chân tiễn bạn.

Nhã Tiên cùng Thắng Vũ và Thắng Vũ chơi với Thanh Phong, từng chung một mái nhà Học viện Âm nhạc nên vẫn gọi họ bộ ba mỗi khi dịp sóng bước cùng .

Xuống tới phòng khách, thấy Thi San đang sân, ôm chậu cây cắt tỉa bớt lá, cả hai trai đều lặng ngắm hết mấy giây.

chút gì xót xa bỗng dâng cao trong tim Thắng Vũ, ở góc độ , cảm giác cô gái đó thật đơn côi, nhà gì mà neo còn hơn nhà , chỉ còn mỗi cô cõi đời .

tiếng ho nhẹ bên trong, Thi San vội vàng buông chiếc kéo tay, dậy và chạy đến chiếc bàn đá trắng lấy chìa khóa bởi cô khách sắp về .

Vốn dĩ rửa chén xong định lên phòng chút cho thẳng lưng Thanh Phong nên cô đây tỉa cây đợi sẵn bao giờ về thì mở cổng, sợ mất công, mất thời gian Thắng Vũ kêu .

Chiếc xe lăn bánh từ từ rời khỏi ga , đến gần cổng thì dừng , Thắng Vũ bước xuống, đóng sầm cửa và đưa tay làm hiệu vẫy chào tạm biệt.

Vị trí sát cạnh ngay bên Thi San làm Thanh Phong thoáng chút ghanh tị mơ hồ, giảng viên trông họ nét nào giống chủ tớ, giống như đôi vợ chồng trẻ tiễn khách thì hơn.

- Chào em Thi San, hẹn gặp em nhé, cám ơn em vì bữa cơm. – Thanh Phong hạ kính, ló đầu , mỉm cô gái.

- , em chào , cơm đó Thắng Vũ ạ. – Cô ái ngại đáp lời.

- em nấu tất cả các món mà. , đây, tạm biệt.

Gật đầu chào thêm nữa, Thanh Phong kéo kính, nhấn một ga, vượt qua ngưỡng cổng. Chẳng mấy chốc, chiếc ô tô màu đen bóng xa tít cuối đường.

Lúc , Thi San mới chợt phát hiện gần Thắng Vũ quá, gần tới độ tay áo sơ mi chạm trúng da cô.

Vội vàng cất bước đến khóa cổng, cô cố tình mằn mò thật lâu, cốt để . Thế , kế hoạch bất thành, những mà còn sấn tới vì cứ ngỡ cô khóa .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhác thấy bàn tay mềm như vải vươn tới, Thi San luống cuống rút chìa khóa , , thoát cái đụng chạm từ .

Trong lòng cô, con sóng lo sợ nổi lên cuồn cuộn, lẽ nào cái vẻ bề ngoài thư sinh hòa nhã ẩn chứa một dê xồm chứ? Cớ gì cô cứ cảm giác đang cố tình tiếp xúc mật cùng kìa?

nghĩ nghĩ thì thấy quá , địa vị , gia thế ngoài hàng dài chờ ngó tới, thiếu thốn mà đoái hoài tơ tưởng một cô gái quê mùa như cô, hẳn cô nhạy cảm quá .

- Em.. em tỉa cây tiếp đây ạ.

Cô lắp bắp cất lời và vụt chạy đến chậu cây cảnh bé xinh ban nãy trong khi bàn tay vẫn đang hụt hẫng giữa .

Bản cô chẳng rằng chính vì cô như , càng khơi gợi cảm xúc mãnh liệt trong lòng thanh niên đầu yêu, thích cái bộ dạng bối rối đáng yêu , thấy thật cưng quá thể.

Vốn Thắng Vũ định tiến ghẹo Thi San thêm chút nữa thấy cô tội nghiệp nên thôi, ngắm bóng lưng nhỏ nhắn hồi lâu rảo bước nhà. Ngày tháng còn dài, cô ở đây lâu, cần thể hiện vội vã làm cô sợ hãi.

Khi chắc chắn , Thi San mới thở phào. Bất giác nhớ tới khoảnh khắc cùng Thanh Phong bận rộn trong bếp, khóe môi cô nhẹ nở một nụ , thế mà khen nức nở tay nghề nấu ăn non trẻ .

Giây phút , con đường trống trải buổi ban trưa, chiếc xe do Thanh Phong cầm lái lao vun vút, nhằm thẳng hướng nhà hàng Ngọc Hà. Gương mặt giảng viên lộ rõ vẻ suy tư.

Từ xa, Thanh Phong thấy hai con Thanh chuyện cùng cô bạn gái dáng dấp nóng bỏng. cho xe lượn tới sát bên và bấm còi, hề hạ kính xuống chào hỏi mặc dù cô gái s.e.x.y vẫy tay vẫy chân liên tục.

- Thôi, về đây, lát còn việc nữa, tạm biệt nhé, chào cô con.

Thanh rối rít biện lý do, túm tay bé con lên lắc lay mấy cái chào cho lệ xách nó chui tọt hàng ghế vì cái miệng nhỏ chúm chím đang ngậm cục kẹo to đùng, khó mà mở bập bẹ.

- thật , chào hỏi một tiếng mà khó thế ư? phó trưởng phòng đối ngoại đấy. – Thanh khoanh tay, cất cao giọng tỏ ý giận dỗi.

- Ừ, khó lắm. Cho em chừa cái tội vắt dây tơ hồng. – Thanh Phong thản nhiên trả lời.

- Thôi , em hứa với đây cuối, mặc kệ . nhờ em, em rảnh chắc.

Qua tấm gương chiếu hậu, Thanh Phong rõ đôi môi hờn dỗi cô em gái đang cong cớn lên, hệt cái quai xách mà thầm bật trong lòng.

Ai cũng Thanh làn môi quyến rũ chẳng thấy con em quyến rũ chỗ nào, ngoại trừ lúc ở trường thì cứ thích đánh son đậm lét, lông mày lông mi kẻ đen thui thùi lùi.

như , sinh con xong đột nhiên đổi phong cách, thêm phần cô giúp việc đang theo học khóa trang điểm nên sẵn đó mà nhờ cô vẽ vời.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...