Tình Ca
Chương 169: Gió Đông Trong Tim - 1
Ánh nắng cuối ngày dần rơi xuống phía những tòa cao ốc ven ngoại ô thành phố, hắt những vệt dài màu đỏ tía tô hồng ráng chiều mùa đông.
Thắng Vũ chậm rãi tắt máy tính, xếp gọn chồng hồ sơ dang dở sải bước trong phòng nghỉ.
Thấy bộ dạng an yên Thi San khi cuộn trong chiếc chăn ấm, khẽ mỉm và cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô.
- , mấy giờ ? – Thi San ngáp hỏi.
- Mới năm giờ thôi, em chút cho tỉnh nhé. – xuống bên cạnh, đưa tay nghịch chiếc mũi cao cô.
- Nhột quá.
Cô nàng phì , kéo tay gối đầu và tiếp tục nhắm mắt. Giấc mơ làm cô dâu quá nên tạm thời cô tỉnh hẳn. Qua hết năm phút, cô mới khỏi giường và rửa mặt.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
Thắng Vũ cẩn thận gấp chăn, xếp gối gọn gàng tựa cửa chờ thương.
Đường giờ tan tầm khá đông đúc, chiếc ô tô cứ nhích một chút dừng . Đến lúc đường lớn thì cũng gần năm giờ rưỡi chiều.
Thắng Vũ tấp quán cơm bên lề, mua hai hộp cơm chạy thẳng đến vùng ven thành phố.
Tuy bữa trưa cả hai ăn nhiều và những tưởng sẽ no đến tối vì thời tiết se lạnh nên bụng họ nhanh chóng đói meo trở .
Thắng Vũ lấy áo khoác dài trải lên thảm cỏ và cùng Thi San ăn cơm.
- ngon ? – cô và hỏi.
- Ngon ạ. Chẳng hiểu ngủ mà em cũng đói cồn cào. – Cô tủm tỉm.
- Tất nhiên , em nghĩ tất cả các cơ quan trong cơ thể em đều dừng hoạt động khi em nhắm mắt ?
Lúc , Thi San mới để ý phần cơm nhiều hơn , thức ăn cũng nhiều hơn. Bất giác, cô nhớ cái ngày hăm dọa đuổi việc và bắt cô ăn thật nhiều.
Thật lòng mà , lúc đó cô ghét lắm luôn, mãi mới nhận vì lo cho nên mới bày cái mặt nghiêm khắc, ác ôn .
Bóng tối lan dần xuống khắp chốn, những ánh đèn nhanh chóng thắp sáng, tô vẽ nét lung linh cho thành phố hoa lệ bên bờ sông.
Như một sự đối lập, nơi đôi tình nhân đang chỉ một vài ngọn đèn cao áp cách xa . Thứ ánh sáng vàng héo hắt như cái nắng yếu ớt buổi ban chiều rọi xuống lòng sông tạo thành những sáng tối với ranh giới thật mong manh, thật gần.
Thi San nép sát lòng Thắng Vũ để ôm ấp và vỗ về . Cô nhận bản thật mâu thuẫn, cô đạt ước mơ, hâm mộ, thật nhiều tiền, luôn xuất hiện trong những bộ váy áo lộng lẫy khi ở bên , cô chỉ một gian yên tĩnh, bình dị như thế , đừng ai nhận , đừng ai quấy rầy .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Thắng Vũ, chúng sẽ sinh mấy đứa con? thích con trai con gái? – Cô cọ đầu n.g.ự.c , hỏi nhỏ.
- Hai đứa, trai gái gì đều thích hết. – Thắng Vũ nhẹ nhàng trả lời.
- .. thích nhiều con ?
- lo cho sức khỏe em. Sinh con vất vả lắm.
Vốn dĩ Thi San đề cập đến chuyện con cái để dò hỏi xem khi nào cả hai mới đăng ký kết hôn xem chẳng hiểu ý cô .
Mặt cô trở nên bí xị và cô cắn bàn tay đang mân mê tay một cái rõ đau. Lẽ nào mất trí nhớ? Hơn hai tháng chứ ít ỏi gì? cô chẳng đề cập đến chuyện ?
- Em yêu , chúng đến công viên giải trí chơi nhé. vòng Mặt Trời cùng em nữa. – đẩy nhẹ cô và đề nghị.
Xem thêm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- . mà.. em sợ chóng mặt. – Cô đồng ý nhanh chóng ái ngại ngay đó.
- Hôm nay khỏe.
Lời dứt, Thắng Vũ liền bế Thi San lên và đặt cô trong xe. Mỗi bế cô, cảm thấy cô nặng hơn một chút mừng. Hy vọng mai còn , cô vẫn mỉm và ăn thật nhiều.
Khi chiếc ô tô quẹo cổng công viên giải trí, Thi San sực nhớ chuyện quan trọng, cô vội với tay lấy lọ kẹo cao su cho miệng nhai một cách gấp gáp.
- Em chuẩn để hôn ? – Thắng Vũ bật , cất tiếng hỏi.
- Làm.. làm gì . Tại em thèm nhai kẹo thôi mà. Ngày nào chẳng đè hôn, em còn đang sợ đây. – Cô hổ, lắp bắp chống chế vì trúng tim đen.
- bản đáng sợ như . thôi nào.
lắc đầu, chồm qua tháo dây an khỏi cô, tiện thể hôn lên môi cô một cái mới xuống xe.
đưa cô đến đây với tâm trạng hồi hộp và háo hức một thanh niên đầu hương vị tình yêu, còn , với tâm trạng trĩu nặng những tính toán đẩy cô khỏi đời .
Đôi tình nhân siết c.h.ặ.t t.a.y , dạo qua các khu vui chơi. Thắng Vũ kéo Thi San đến máy gắp thú và gắp cho cô hai con.
Cô tập luyện mà gắp trúng đó, nhanh chóng nữa. Mấy đứa con nít thấy liền ùa tới, đưa tiền cho , nhờ gắp hộ.
- Việc .. - Thắng Vũ bối rối, hết những đôi mắt to tròn đám con nít đáng yêu tới đôi mắt hình viên đạn ông chủ gian hàng.
- Các em , gắp thú một cách để tập luyện tính kiên nhẫn, sự khéo léo đôi tay cũng như sự bình tĩnh. Thế nên, các em tự gắp thì con thú mới ý nghĩa . – Thi San vội cúi xuống và giải thích.
Kết quả bọn trẻ lời cô, nhở vả gì Thắng Vũ nữa mà tự lực tự cường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.