Tình Ca
Chương 159: Tháng Ngày Hạnh Phúc - 1
Suốt hai tháng liền, Thắng Vũ đưa Thi San theo như hình với bóng những đêm diễn. chỉ nhận biểu diễn khung giờ từ tám giờ đến mười giờ đêm, thời gian còn , tranh thủ dạy cô đàn.
Sự hướng dẫn tận tình và sự cố gắng miệt mài cô giúp cô đạt những thành quả mà thông thường, mất hơn một năm mới thể đạt .
Hôm nay cũng , khi dùng cơm chiều, đưa cô đến một phòng nhỏ trong con hẻm vắng. Phòng một nghệ sĩ già, khi từ giã ánh đèn tại các sân khấu lớn, ông lui về đây và mở phòng .
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- Em tưởng chỉ biểu diễn tại các phòng lớn thôi chứ. – Thi San nép vai , nhỏ.
- Khách đến đây đều những quan chức và giới siêu giàu đấy. điều cách thưởng thức họ khác một chút, họ thích những tay đàn mới tập tành, giống như em .
Thắng Vũ cụng nhẹ đầu đầu Thi San dắt cô bên trong, kiếm một chiếc bàn trống xuống, gọi đồ uống như bao khách khác.
sân khấu nghệ sĩ lớn tuổi đang biểu diễn kèn saxophone.
Cả gian trong quán nhỏ chìm lắng giữa giai điệu thiết tha, nồng nàn, êm dịu và sâu lắng. Thi San cảm nhận bàn tay Thắng Vũ càng lúc càng siết chặt lấy tay hơn.
Dạo gần đây, quấn lấy cô nhiều hơn, ngoại trừ mang cô lên công ty thì những lúc khác, đều bắt cô kè kè bên cạnh.
Thậm chí khi làm việc trong thư phòng, cũng bắt cô sang đó ngủ, khi nào xong việc thì sẽ bế cô về.
điều cô thắc mắc đến tận bây giờ Thắng Vũ vẫn gì đến việc đăng ký kết hôn dù rằng ban đầu chính hào hứng đề nghị.
Vì thấy chẳng giờ trống ban ngày nên cô cũng chẳng dám thắc mắc vì sợ phiền . Công việc vất vả bộn bề cô thể giúp đỡ gì thành thử cô chỉ chờ thôi.
- Em tưởng nghệ sĩ sẽ từ cánh gà chứ. Hóa họ chung với khách luôn ? – Thi San khẽ lên tiếng khi thấy một đàn ông khác tiến lên sân khấu.
- Nơi đây khác các phòng khác ở chỗ khách đến đây thể lên sân khấu biểu diễn nếu họ thích.
dứt lời thì chủ phòng cũng tiến và hồ hởi bắt tay . Liếc cô gái bên cạnh, ông liền đoán rằng cô chính nàng thơ nghệ sĩ vì đây, từng dắt ai đến phóng ông cả, chỉ một .
- Chắc cũng hơn hai tháng mới ghé đây nhỉ? lên biểu diễn một bài ? – Ông chủ kéo ghế đối diện họ và hỏi.
- Tất nhiên ạ. – từ tốn đáp.
- Cô gái chắc cũng đàn ? Bạn trai cô một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng nên chắc chắn cô cũng sẽ đàn ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thi San mạnh dạn gật đầu. Hai tháng qua thầy giáo kiêm nhân tình huấn luyện gắt gao nên bây giờ cô cũng tự tin bản lắm.
Tuy so với yêu thì giống như lấy kiến so với voi cô vẫn thể biểu diễn .
- Lát nữa, cô sẽ song tấu cùng cháu ạ. – Thắng Vũ sang Thi San và .
Khoảnh khắc đàn ông kéo violin cúi chào các khán giả bên thì đôi tình nhân cũng nắm tay tiến lên.
Trông thấy gương mặt nổi tiếng, tất cả các vị khách đều lộ vẻ vui mừng cùng háo hức.
Cả hai nhanh chóng cúi chào hai cây đàn đối diện . ngần thời gian theo chân đến những chốn đông , Thi San dạn dĩ nhiều và còn rụt rè, nhút nhát nữa.
Bản hòa tấu giữa một nghệ sĩ tiếng tăm và một cô gái chập chững phím đàn khiến những thính giả vô cùng thích thú.
Bất cứ ai cũng thể nhận tình cảm dạt dào mà đôi nam nữ dành cho truyền tải qua những giai điệu du dương.
Kết thúc màn trình diễn, Thi San tròn mắt ngạc nhiên khi đám đông xếp hàng lên tặng hoa hồng cho cô và , bên trong mỗi đóa hoa một tờ tiền với những mệnh giá khác . Chẳng mấy chốc mà cả và cô đều ôm một bó hoa to tướng.
Cô sang , nở một nụ rạng rỡ. Cuối cùng, cho cô trải qua cảm giác một nghệ sĩ đông đảo khán, thính giả yêu mến như thế nào.
Cô thầm cảm ơn nhiều, từng bước mở khóa những cánh cửa để đưa lối cho cô chạm tay mơ ước.
Xem thêm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Rời khỏi phòng ấm áp , Thắng Vũ đưa Thi San đến thăm Ngọc Vy theo như mong cô.
thời gian , Blake đang làm các thủ tục để đưa Ngọc Vy sang nước ngoài định cư khi tiến hành ca phẫu thuật tái tạo gương mặt cho cô.
Việc Ngọc Vy đồng ý theo Blake khiến Thắng Vũ mặc định rằng cô nàng lòng chuyên gia trang điểm vì sự ân cần và lòng , chỉ Thi San hiểu rõ nội tâm cô bạn ngổn ngang như thế nào.
- em cứ mãi thế? – Thắng Vũ lên tiếng hỏi khi thấy cô gái ở ghế phụ đếm tiền khúc khích.
- Vì em vui đó, đầu tiên em kiếm tiền nhờ ngón đàn . Em cảm thấy thật giỏi. Hóa , ông chủ trả tiền cho mà khách trả, thật lạ. – Cô giấu nổi sự tự hào, hồn nhiên đáp lời.
- Em làm , cô gái .
Cô gái quê đang vui nên để ý lời yêu mang theo một nỗi buồn mênh mang.
Nếu thể chọn lựa, làm một bình thường, nghèo cũng , học thức thấp cũng đổi khỏe mạnh. Thời khắc mang căn bệnh đó, sắp mất tất cả , bao gồm thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.