Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 149: Cầu Hôn - 1

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

- Thi San, em ánh may mắn gia đình . Nếu em, sẽ chẳng bao giờ một thực hiện ước mơ chăm chút cho một cô con gái. Nếu em, khi mất , sẽ cô đơn. Bệnh ủ lâu lắm , mới đây.

nhẹ nhàng đẩy cô và lau khô gương mặt ướt đẫm. Cô gái yêu cũng thật lạ, lúc thì phồng má trợn mắt vô cùng hung dữ, khi mau nước mắt, yếu đuối thế . Sống bên cô, trải qua khá nhiều cung bậc cảm xúc.

Thi San chẳng còn ai trong làng nên qua mấy tháng hè mưa nắng, phần mộ và bà cô cũng phủ cỏ xanh rì.

Thắng Vũ chẳng chút ngại ngần, cởi áo khoác đưa cô cầm giúp cúi xuống, dùng tay nhổ cỏ.

khuất bóng nên cũng chỉ thể dùng những hành động để tỏ lòng ơn đến những sinh thành, dưỡng dục nên vợ tương lai .

- Nào, bây giờ đưa tham quan quê hương em nhé. – dùng nắm cỏ lau tay đón lấy chiếc áo từ cô và .

- .

Thắng Vũ nắm tay Thi San, dìu cô băng qua những đám cỏ rậm rạp. vẫn để xe ở đầu làng, cùng cô bộ dọc theo con đường đất đỏ.

tiếng tre ru kẽo kẹt trong gió và bước những lối mòn từng in dấu chân nhỏ bé cô.

- Hồi nhỏ em chân đất, mùa mưa thì trơn lùi, cấu chặt móng chân xuống cho khỏi té, trời nắng thì nóng lắm đến chiều mát. – Cô bồi hồi kể cho .

- Ước gì thời thơ ấu em mặt nhỉ? em kể mà thấy thích quá. – véo nhẹ má cô, cưng nựng.

Cô chỉ còn lắc đầu trừ, bấy giờ kể thì cảm thấy thích đó nỗi ám ảnh ?

những hôm, cô giẫm gai, mảnh thủy tinh vỡ, m.á.u chảy , đau đớn vô cùng. Đôi dép mua, cô chỉ dám mang học thôi vì sợ nó đứt dép để đến trường.

- Hôm nay nắng, chắc đường mát lắm nhỉ? cởi giày chân thử nhé. – Thắng Vũ cao hứng lên tiếng.

- Đừng, lỡ giẫm cái gì thì đứt chân đó. – Cô vội can ngăn.

Vẻ mặt lo lắng sợ hãi Thi San cho Thắng Vũ những gì cô trải qua. Bàn tay càng siết chặt lấy tay cô hơn.

Vốn dĩ định trong chuyến lưu diễn sắp tới sẽ mua nhẫn kim cương cầu hôn cô vẻ thể đợi khi cảm xúc lúc đang dâng trào.

Nhác thấy cọng hoa cỏ đang phấp phới bay trong gió, liền vươn tay ngắt lấy, đan thành một chiếc nhẫn bé xinh.

Thi San tròn mắt những ngón tay điêu luyện , cứ như làm nhiều nhẫn cỏ nên trông vô cùng thành thục.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Thi San , em đồng ý lấy nhé, trở thành vợ và làm các con . – đưa chiếc nhẫn cỏ lên, dịu dàng ngỏ lời.

Thi San xúc động đưa tay bưng lấy mặt để ngăn dòng lệ hạnh phúc đang chực trào tuôn. Qua hồi lâu, cô mới khe khẽ gật đầu, đưa tay cho đeo chiếc nhẫn .

đầu tiên, một đàn ông đan nhẫn cỏ cho cô, đây, chỉ cô tự đan cho .

- sự chuẩn cầu hôn em, khiến em chịu thiệt thòi . Trong khung cảnh , kiềm lòng . – nâng tay cô lên, hôn nhẹ.

- Em chỉ cần trái tim thôi. Sẽ chiếc nhẫn nào quý hơn chiếc nhẫn cỏ .

Trong niềm hạnh phúc lứa đôi, Thi San tựa Thắng Vũ, ôm thật chặt, hít hà mùi hương quen thuộc cơ thể . Xung quanh họ, những bông cỏ cũng như đang vui mừng, dập dìu nhảy múa trong gió đông.

Đôi tình nhân tiếp tục đan tay và rảo bước quanh ngôi làng. Thi San chỉ cho thấy ngôi trường tiểu học mà cô từng học, ruộng lúa mà cô vẫn thường mót mỗi mùa gặt và cả gốc cây cô trú mưa mỗi khi mưa đến bất chợt.

- Em chỉ học tiểu học ở làng, còn cấp hai, cấp ba thì xa hơn. Cứ bộ sớm gặp xe thì quá giang.

Khi tiến khu xóm cũ, thấy mấy đứa bé đang chơi nhảy dây và đá thun, cô bồi hồi nhớ tuổi thơ .

Nhóm bạn chơi chung chỉ mấy đứa cùng chung cảnh khi lên cấp ba thì mỗi đứa một phương.

đứa gia đình ly tán theo cha hoặc rời . đứa mấy gia đình khá giả ở tỉnh khác về nhận làm con nuôi thực chẳng khác nào họ thuê làm khỏi trả lương, chỉ cho ăn cơm và mua vài bộ áo quần cho mặc.

- mấy trò chơi ? – Cô sang Thắng Vũ, hỏi khẽ.

- từng chơi. – lắc đầu.

- Hồi đó em chơi lắm, tụi em cũng lấy thun và đeo vô cổ tay. Đứa nào đeo nhiều thì giống như đứa đó giàu nhất nhóm đó. lâu lâu sợi thun mới màu xanh màu đỏ giống như.. giống như..

- Giống như kim cương ? – chen , cắt ngang lời cô.

- , hiểu cảm giác ? – Cô nhảy cẫng lên, gật đầu lia lịa.

- hiểu, chắc bọn em nghĩ rằng dây thun vòng ximen ?

Cô thật thà gật đầu xác nhận. Lúc nhỏ, cô mơ ước đeo bảy chiếc vòng vàng, đơn giản vì cô thấy nó .

Thế , càng lớn thì sở thích cũng đổi theo năm tháng, cô mơ chạm cây đàn piano với một bàn tay trần, vòng vàng, lắc bạc.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...