Tình Ca
Chương 121: Trách Nhiệm Nặng Nề - 1
Suốt quãng đường về nhà, cả Thi San lẫn Thắng Vũ đều im lặng. Cô ở bệnh viện để chăm sóc cho Ngọc Vy cũng đành lòng bỏ Thắng Vũ một . Hơn lúc nào hết, bây giờ, đang cần bên cạnh.
- Em và Blake gì mà thể lớn ? – Thắng Vũ hỏi khi chiếc xe dừng cổng.
- , em dặn đừng chuyện Ngọc Vy cho trong gia đình Thanh Phong , đây ý cô .
Thi San thật thà trả lời bước xuống xe, mở toang cánh cổng. Những hạt mưa phùn vẫn còn rơi, làm ướt mái tóc và hàng mi đen láy cô.
sân vườn xơ xác và đầy những lá cây vương vãi, cô chỉ thở dài. Khi bà Hoàng Mai còn sống, cho dẫu qua một đêm mưa, cây cối gãy cành, bầu trời ảm đạm thì cô thấy cảnh vật cũng buồn như bây giờ.
- Thi San , em nghỉ ngơi , từ từ quét dọn. – Thắng Vũ lên tiếng khi thấy cô đang cầm chổi quét lá.
- , . Em ngay đây.
Cô ráng quét thêm vài lát chổi nữa ngoan ngoãn chạy nhà, cởi chiếc nón lá và giũ nước. Phía bên trong, Thắng Vũ đang đặt di ảnh lên cạnh di ảnh ba . Bàn tay run run chạm hai gương mặt.
- Ba, , con hứa sẽ giữ Thắng Minh con hứa với ba , con nhất định sẽ sống thật hạnh phúc.
Những lời thì thầm tuy nhỏ vẫn đủ để Thi San thấy dù rằng cô hề cố ý lén mà chỉ tiện đường ngang mà thôi.
lẽ tự tin bản khi đột ngột gánh vác gia nghiệp vai. vẫn nghiệp và tình hình hiện tại công ty chẳng khác nào một mớ hỗn độn.
Cả hai lặng lẽ trở về phòng và ngủ vì họ thực sự mệt. Thắng Vũ đặt xuống thì ngủ ngay, cứ như ngất , còn Thi San cứ trằn trọc hồi lâu cuối cùng cô cũng cơn buồn ngủ đánh úp.
Khi cô thức dậy, trời tối. Khoảnh khắc lên chiếc đồng hồ báo thức bàn, cô hoảng hốt nhảy khỏi giường vì thấy hơn bảy giờ tối.
Lúc phòng, cô định ngủ một tiếng thôi dậy chợ để nấu cơm cho Thắng Vũ cuối cùng cô ngủ mấy tiếng thế .
Vội vàng vuốt tóc tai cho gọn gàng, cô mở cửa, lao nhanh ngoài. Vì chẳng kịp nên cô va luôn Thắng Vũ lúc cũng ngang qua.
- Ối.
- Cẩn thận.
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý, truyện cực cập nhật chương mới.
Thắng Vũ đưa tay đỡ lấy cô. còn tưởng chỉ mỗi ngủ quá đà. Nếu vì cơn đói làm thức giấc thì lẽ vẫn còn giường.
- Em xin , em vội quá. đói ? Để em đến bách hóa mua thức ăn về nấu cho ăn nhé. – Cô lùi , lí nhí cất tiếng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Thôi, ăn mì , em cũng mệt mà, đừng cố.
dịu dàng rảo bước . Cô lấy tay gõ trán vài cái cho tỉnh ngủ hẳn mới theo , tiếp đó thì thẳng nhà bếp, thoăn thoắt nấu hai tô mì.
Xem thêm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Thắng Vũ, mì nấu xong , xuống ăn cho nóng.
tiếng Thi San gọi, Thắng Vũ liền gật đầu, dời tầm mắt khỏi bàn thờ và cô. Cứ nghĩ đến việc cô sẽ rời khỏi đây trong nay mai, cảm thấy sợ hãi và cô đơn vô cùng.
Thậm chí, ngay cả khi quan tâm cô hơn một chút thì cũng sợ cô sẽ nhớ chuyện ở khách sạn và dứt áo bỏ . mất khiến căn biệt thự lạnh lẽo lắm .
- Ngày mai về ăn trưa , chiều thì sẽ về trễ đấy. – ngay khi bàn.
- bắt đầu học ? – Cô tò mò hỏi.
- , đến công ty làm việc.
- học nữa ?
- . Thực học cũng chỉ vì kiếm một công việc lương cao khi trường thôi. Kiến thức trong ngần năm cũng đủ làm hành trang cho , bằng cấp quan trọng.
chậm rãi giải thích cho Thi San hiểu vì nhận thấy vẻ thất vọng và tiếc nuối gương mặt tiều tụy cô.
Theo như lời Triệu Kiến Đức thì hiểu kể từ khi ba mất , Thắng Minh trụ vững nhờ ông .
Thế nên, cũng chuẩn tinh thần để đối mặt với những khó khăn mắt nếu Triệu Kiến Đức rút sạch vốn theo hình thức đòi nợ và ngừng níu kéo các mối quan hệ với các đối tác.
Bữa ăn kết thúc, Thắng Vũ nhanh chóng lên lầu, thư phòng để xem qua những hồ sơ mà bà đang xem dở.
những công văn yêu cầu họp khẩn cũng như thông báo về các phạm trong quy trình quản lý chất lượng cũng như tiến độ các công trình thì hiểu áp lực mà chịu đựng.
Tuy Triệu Kiến Đức mặt nhờ vả và phía đối tác cũng du di, mắt nhắm mắt mở cho qua một phần vẫn những công ty làm việc cứng nhắc, nhất quyết đòi bồi thường và thèm thương lượng giải quyết.
- Ba năm liên tiếp gần đây đều lỗ ? – thở dài khi các báo cáo tài chính qua từng năm.
Qua cánh cửa khép hờ, Thi San nhận thấy chân mày nhíu mỗi khi lật từng trang hồ sơ. Chốc chốc, đưa tay lên bóp trán.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ cho cô tình hình công ty tệ đến mức nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.