Tin Nóng! Thiên Kim Giả Ly Hôn Ngã Xuống, Chồng Cũ Lại Quỳ Rồi - Lục Tinh Lan, Lệ Cảnh Diễm
Chương 481: Sóng ngầm, người phụ nữ đến thăm lúc nửa đêm
Lệ Cảnh Diễm: "Em Tập đoàn Phong Hỏa ?"
Lục Tinh Lan: "Tất nhiên . Đó một tập đoàn phức hợp công nghiệp quân sự khổng lồ, một kẻ buôn bán vũ khí nổi tiếng quốc tế."
"Tập đoàn Phong Hỏa từng hợp tác với Hắc Ưng vài năm . Tô Na con gái Tổng công trình sư tập đoàn Phong Hỏa, và từng mối quan hệ cá nhân khá với cha cô ," Lệ Cảnh Diễm . " khi qua đời, cha cô nhờ chăm sóc cô ."
Xem thêm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Ồ..." Lục Tinh Lan lạnh nhạt. "Kịch bản quen lắm , hiểu hết."
Lệ Cảnh Diễm cô hiểu lầm: ", em hiểu."
Lục Tinh Lan khẽ hừ lạnh, khỏi thư phòng .
Khi hai đến phòng khách nhỏ tầng hai tòa lâu đài, nơi dùng để tiếp đãi bạn bè thiết, Tô Na ở đó.
Cô mặc một bộ suit bằng cashmere màu trắng ngà cắt may trang nhã, tóc chải gọn gàng, chỉ phần vai và vạt áo khoác ngoài ẩm ướt vì mưa. Dù , cô hề trông luộm thuộm mà ngược còn toát lên vẻ duyên dáng khiến che chở.
Lúc , cô đang ngước một bức tranh sơn dầu phía lò sưởi.
thấy tiếng bước chân, cô , nở một nụ bất ngờ , rạng rỡ và mực: " Lệ, em làm phiền chứ? Trời đột nhiên mưa lớn, nhớ ở gần đây nên em mạo ghé qua."
câu , Lục Tinh Lan liếc Lệ Cảnh Diễm bằng ánh mắt đầy ẩn ý, thầm thì trong lòng.
Lệ?
Tô Na bạn học cũ ?
Thần sắc Lệ Cảnh Diễm vẫn bình thường, hiệu cho cô xuống. Jones ở bên cạnh hầu pha .
khi xuống, Tô Na đặt ánh mắt lên Lục Tinh Lan đang đối diện.
Giọng cô khỏi ngập ngừng: "Vị tiểu thư đây ...?"
phụ nữ cạnh Lệ Cảnh Diễm mặc váy ngủ lụa, đến mức khiến cả trái tim cô căng thẳng.
Cô bao giờ thấy Lệ Cảnh Diễm dẫn phụ nữ bên cạnh.
Thời điểm , cô đang mặc đồ ngủ, mối quan hệ hề đơn giản.
Lệ Cảnh Diễm: "Vị hôn thê , Lục Tinh Lan."
Lục Tinh Lan mỉm : "Chào cô, cô Tô."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nụ môi Tô Na kịp thu cứng đờ: "Vị hôn thê... đây em từng Lệ nhắc đến..."
Lệ Cảnh Diễm như : "Dù , khi còn ở M Quốc, vẫn theo đuổi em ."
"Thì ..." Tô Na gượng hai tiếng, nụ rõ ràng chút chua chát.
Hóa ngay cả Lệ cũng cần theo đuổi khác ?
Cô cứ nghĩ như Lệ Cảnh Diễm cần theo đuổi phụ nữ, chỉ cần đó, sẽ vô cả nam lẫn nữ tự lao tới.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Lục Nương đang nhiều độc giả săn đón.
Tô Na thà tin Lục Tinh Lan bám víu , thà tin họ ép buộc ở bên vì hôn nhân gia đình, thà tin vì đủ thứ bất ngờ lộn xộn khác.
Cô chấp nhận việc Lệ Cảnh Diễm chủ động theo đuổi.
Lệ Cảnh Diễm liếc Lục Tinh Lan. ánh đèn vàng vọt, ánh mắt dường như nhuốm một chút dịu dàng cực kỳ nhạt, khó nắm bắt, giọng chút trêu chọc: " , em khó theo đuổi, tốn nhiều tâm tư mới khiến nào đó đầu ."
Lục Tinh Lan lườm : "Em ép theo đuổi em."
Hơn nữa, Lệ Cảnh Diễm đang theo đuổi ?
đàn ông thuần túy thả thính, thuần túy dụ dỗ!
Thấy hai vô tư đùa giỡn mặt , sắc mặt Tô Na càng khó coi hơn. Cô thất vọng cụp mắt xuống, tâm trạng xáo động, mãi thể bình tĩnh.
Một lát , giọng cô trở nên mật và mang theo sự hoài niệm đủ: "Nhắc đến mới nhớ, đường đến đây em thấy cây sồi trong sân, nhớ đến hồi đại học, em và Lệ tình cờ cùng làm bài tập nhóm."
"Lúc đó, chúng đều thích thảo luận đề tài gốc cây lớn thư viện, đôi khi tranh luận đến đỏ mặt tía tai, đôi khi phấn khích vì ý tưởng chợt lóe lên. thời gian đó, thật sự thuần khiết và đáng nhớ."
Lời cô tự nhiên loại trừ Lục Tinh Lan, xây dựng một quá khứ chỉ thuộc về cô và Lệ Cảnh Diễm.
Lệ Cảnh Diễm cầm một tách hồng từ chiếc khay Jones đưa qua, đặt mặt Lục Tinh Lan, giọng điệu bình thản chút gợn sóng: " hợp tác mà em , nếu giáo sư yêu cầu bắt buộc, và Giang Minh bỏ cuộc phút chót, dẫn dắt những 'tân binh' khóa ."
xong, tiếp tục chủ đề hoài niệm Tô Na, mà sang Lục Tinh Lan: " lạnh ? cần bảo Jones thêm củi lò sưởi ?"
Lục Tinh Lan lắc đầu: " cần, đủ ấm."
Thấy , ngón tay Tô Na cầm tách siết chặt hơn một chút, nụ mặt vẫn hảo, cô chỉ thể tự tìm đường thoái lui: " , Lệ luôn thiên tài nổi tiếng học viện, việc chịu dẫn dắt chúng em điều đáng ơn ."
", tối nay em đến đây cũng để đại diện cho Tập đoàn Phong Hỏa mời Lệ tham gia trận đấu polo tại Trường đua Ngựa Hoàng gia ngày mốt. Em nhớ đây kỹ năng cưỡi ngựa Lệ , đến xem ? Coi như ... ôn kỷ niệm xưa?"
Lời mời cô trực tiếp và tự nhiên, ánh mắt đầy mong đợi Lệ Cảnh Diễm.
Căn phòng khách im lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng củi cháy tí tách trong lò sưởi và tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.