Tìm Người Lương Thiện
Chương 2
khi trở về viện, Cố Trạch Diễn nổi trận lôi đình.
Nào đập cụ, nào cầm kiếm c.h.é.m hoa.
Tiểu tư cận tìm đến.
Vẻ mặt khó xử xin qua khuyên nhủ.
“ồ” một tiếng, nhúc nhích.
Bạn thể thích: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ai để tâm tức giận .
Tiểu tư mồ hôi đầy đầu về.
lâu liền tiếng Cố Trạch Diễn tức đến phát điên xông viện đập cửa phòng .
“Khương Tự Ninh, nàng giỏi lắm! bản lĩnh thì cả đời đừng tìm nữa!”
nào cũng .
Rõ ràng chọc tức giận, cuối cùng luôn cúi đầu.
Giống như hôm qua, chính bỏ sâu mứt quả lừa ăn, khi Tạ Đoan Chi quở trách những xin , còn trách khiến mất mặt.
Đáng tiếc bây giờ lo chuyện hôn nhân đại sự .
thời gian chơi cùng .
bắt đầu thường xuyên xuất hiện đường học t.ử tan học.
Tạ Đoan Chi nhận bánh ngọt, thêu túi thơm cho .
Ơn báo định !
Đáng tiếc, chào hỏi, coi như thấy.
làm rơi khăn tay, mắt thẳng tránh .
giả vờ té ngã như cũ, thậm chí còn chẳng đỡ nữa.
Hại thật sự trượt chân ngã đau điếng.
Thấy nhe răng trợn mắt bôi thuốc, dì hả hê nỗi đau khác.
“ cái đó thì đừng cưỡng cầu. Dạng gia đình như con trèo cao nổi , đừng bám riết khiến chán ghét.”
nhất quyết chịu.
“ thích kiểu bám riết như con thì ?”
mấy ngày bình tâm , nữa chỉnh đốn tinh thần xuất phát.
đợi gốc liễu đến mỏi lưng nhức chân, học t.ử đều hết mà vẫn thấy .
Tiểu đồng giữ cổng , thôi.
lén nhét cho nó vài miếng bánh ngọt.
Quả nhiên nó chống đỡ nổi loại hối lộ , rằng thấy Tạ Đoan Chi lập tức đầu .
Mấy ngày nay đều rời khỏi bằng cửa .
Cái gì?
thế mà cố tình tránh !
Hôm vòng tới cửa , quả nhiên thấy xe ngựa Tạ phủ.
Tạ Đoan Chi vẫn mặt lạnh nghiêm nghị.
thấy , hình khựng , đó lập tức tăng nhanh bước chân.
đuổi theo, vốn định giả vờ yếu đuối ngất lòng .
Thuận lý thành chương để đưa về.
Đến lúc đó trong xe ngựa chỉ hai chúng .
tin Tạ Đoan Chi thể hề động lòng gương mặt như đào mận .
Hì hì hì.
ngờ
Buổi chiều nắng quá gắt, trúng nắng, mắt tối sầm thật sự ngất .
04
Tin tỳ nữ chính Tạ Đoan Chi đưa trở về.
Tin nam nữ khác biệt, tiện chung xe.
uổng công ngất .
Lúc đang sống còn gì luyến tiếc, dì tới.
Thần sắc bà phức tạp, trong khinh bỉ xen chút kính nể.
“Con cũng thật thủ đoạn.”
: ?
Bà ném một câu đầy bí hiểm tiếp tục :
“Mấy ngày nữa một buổi thi hội, Tạ công t.ử cũng sẽ tới. Tuy con cầm kỳ thi họa chẳng thứ gì, thể để làm thơ con, như cũng đến nỗi mất mặt.”
Tuy da mặt dày, vẫn tự .
“Dì , lấy tự tin rằng sẽ làm thơ con?”
Bà trợn mắt bỏ .
cơ hội như , đương nhiên sẽ bỏ qua.
Suy nghĩ suốt mấy đêm, cuối cùng cũng một bài ý.
Lâu lắm mới cùng Cố Trạch Diễn ngoài.
hừ lạnh một tiếng, khóe miệng cong lên thật cao.
Chắc hẳn cho rằng mềm lòng .
“Khương Tự Ninh, đại nhân chấp tiểu nhân, tha thứ cho nàng.”
“Yên tâm , ở thi hội sẽ giúp nàng.”
nhét cho một cây trâm vàng.
đồ Trân Bảo Trai, giá trị nhỏ.
Cố Trạch Diễn phe phẩy quạt giấy bước xe ngựa, bóng lưng giấu nổi vẻ vui vẻ.
lẽ vì sắp gặp đích nữ nhà Thượng thư Liễu Khanh Ngôn.
bao lâu nữa bọn họ sẽ bàn chuyện hôn sự.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tim-nguoi-luong-thien/chuong-2.html.]
Chẳng trách hôm nay hào phóng như .
Trong lòng nghĩ đến Tạ Đoan Chi, khóe môi cũng bất giác cong lên.
Tỳ nữ khẽ gọi một tiếng.
theo ánh mắt nàng.
Chỉ thấy con phố đối diện, xe ngựa Tạ phủ đang chậm rãi qua.
Rèm xe vén lên một góc.
Lộ một bàn tay khớp xương rõ ràng.
nhận chiếc nhẫn ngọc mỡ dê .
Hai mắt sáng rực, đang định bước tới thì rèm xe “soạt” một tiếng hạ xuống.
Xe ngựa xa.
Vốn tưởng đây điềm lành cho một mối nhân duyên trời định.
ngờ ngày thi hội, xem như vô hình.
đáp lời , nhận lời hẹn .
Chứ đừng đến việc tìm cơ hội cận.
05
Giữa lúc thi hội nghỉ ngơi, cuối cùng cũng tìm cơ hội chặn trong rừng trúc.
“Tạ Đoan Chi, hôm nay vì chịu để ý tới !”
Tuy bình thường cũng để ý tới .
phần lớn đều bất đắc dĩ, từng lạnh lùng như hôm nay.
Cũng từng rõ ràng vạch giới hạn với như .
Gương mặt căng chặt, giọng nhàn nhạt:
“Khương cô nương tự trọng. với cô vốn chẳng quan hệ gì.”
Thậm chí còn lấy từ trong n.g.ự.c chiếc túi thơm mà khó khăn lắm mới khiến nhận lấy.
“Trả vật cho chủ cũ.”
nhận, hốc mắt cay xè khó chịu.
Xé nát tờ giấy ghi bài thơ giấu đầu trong lòng.
“Nếu như , sẽ quấn lấy nữa.”
đến lối hoa viên, chạm mặt Cố Trạch Diễn.
Dường như tìm lâu, vội vàng bước nhanh tới.
“Nàng chạy lung tung cái gì?”
đang phiền lòng, qua loa đáp:
“ ngột ngạt nên ngoài hít thở.”
“ồ” một tiếng.
đó theo , cũng gì.
Ngẩng đầu , thấy ánh mắt né tránh, thần sắc đầy do dự.
“… hứa sẽ làm thơ nàng, hôm nay Liễu tiểu thư cũng ở đây, giúp nàng .”
Lo xa .
Vốn dĩ cũng chẳng trông cậy .
Trở yến tiệc, cúi đầu uống , còn liên tục về một hướng nào đó nữa.
Ngược luôn cảm giác một ánh mắt thỉnh thoảng rơi lên .
Cuối cùng cũng gọi đến .
Cố Trạch Diễn hé miệng, cuối cùng vẫn cúi đầu, chẳng gì.
nhanh chậm dậy.
mở miệng .
Giọng quen thuộc.
“ làm nàng .”
06
cúi đầu.
Tim trong lồng n.g.ự.c đập liên hồi dứt.
chẳng phân rõ hoảng loạn rung động.
Nam t.ử làm thơ nữ tử.
Hoặc chuyện vui sắp đến, hoặc kín đáo bày tỏ tâm ý.
Tạ Đoan Chi thì thuộc cả hai.
Giữa tiếng tim đập như trống trận.
chẳng rõ gì, chỉ nhớ chữ đầu mỗi câu thơ.
【Đừng giận nữa, .】
đang xin ?
Tạ Đoan Chi điềm nhiên xuống.
lúc mới phản ứng , tiếng tán thưởng vang lên muộn màng.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
tỳ nữ nhắc nhở, mới khô khốc lời cảm tạ.
Ánh mắt khác , những ánh dò xét bỗng nhiên nhiều hơn hẳn.
Chỉ sắc mặt Cố Trạch Diễn xanh mét, chằm chằm .
hiểu nổi cơn gì nữa.
Chắc tự bằng Tạ Đoan Chi, oán khiến mất mặt thôi.
đến lượt Liễu tiểu thư, cũng cần làm .
Một bài thơ vịnh xuân khiến cả hội kinh diễm, giành vị trí đầu bảng.
Thi hội kết thúc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.