Tiểu Xà Chỉ Thích Soái Ca
Chương 3
Chương 3:
mấp máy môi:
“Em…”
Ơ, gì đó .
từ từ mở mắt.
lập tức , vành tai đỏ ửng.
cúi đầu xuống.
Sững .
… biến thành ?
Chỉ … mặc quần áo.
Đầu hành lang truyền tới tiếng bước chân.
Giang Tòng bế căn phòng gần đó.
Trong bóng tối, cởi áo khoác, đưa cho :
“ mặc tạm cái .”
Khi ngón tay lỡ chạm tay , thì khẽ run lên.
…
tiếng gõ cửa.
“Giang Tòng.” – giọng Tạ Thanh Dã.
“ thấy con rắn ?”
định lên tiếng thì một bàn tay bịt miệng .
Giang Tòng thì thầm bên tai :
“Em để bây giờ ?”
bình tĩnh .
, nếu để Tạ Thanh Dã thấy con tiểu xà biến thành , chắc chắn sẽ vứt bỏ .
cũng sẽ còn ai kiên nhẫn hầu hạ như thế nữa.
Đợi chắc rằng ngoan ngoãn nhúc nhích, Giang Tòng mới lên tiếng:
“ .”
Thế ngoài cửa vẫn chịu .
“ hình như thấy bế một phụ nữ. Cô ai?”
bất giác khẩn trương, cảm giác giống y như trong phim khi chính thất bắt gian tại chỗ.
Bàn tay Giang Tòng vẫn buông .
Ngón tay khẽ động:
“Bạn gái .”
Thiên tài!
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lý do quá hảo.
Tạ Thanh Dã bật lạnh:
“ nhất đừng gạt .”
cứ cảm thấy trong lời ẩn chứa hàm ý khác.
Mãi đến khi tiếng bước chân xa dần, mới thả lỏng, vô tình dựa tường, chạm công tắc đèn.
Ánh sáng bật lên, Giang Tòng kịp che giấu cảm xúc, nên để lộ rõ mồn một ánh mắt đang rối loạn.
ngây ngốc :
“… ?”
“.” – đàn ông nuốt khan, giơ tay cài khuy áo khoác cho .
chân thành cảm ơn:
“ thật .”
chỉ đỡ lấy , còn cho mặc quần áo, cùng giấu diếm Tạ Thanh Dã.
khi , vẫn yên tâm:
“ tuyệt đối, tuyệt đối đừng cho Tạ Thanh Dã .”
Giang Tòng chằm chằm mắt , im lặng vài giây.
“.”
“Nếu em hôn một cái, sẽ đồng ý.”
khó hiểu:
“Tại hôn ?”
đàn ông chủ động cúi đầu:
“Bởi vì đây ước định loài . Hôn thì sẽ vĩnh viễn thất hứa.”
Thật thần kỳ.
tin ngay, ngẩng đầu hôn lên môi .
Giang Tòng siết chặt eo , đón nhận nụ hôn.
……
Trong khi đó, Tạ Thanh Dã gần như lật tung cả nơi để tìm con rắn cưng.
Hạ Thanh , nên dám hé răng mà tìm tiếp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tạ Thanh Dã sofa, nghịch bật lửa, ánh lửa chập chờn sáng tối.
“Nếu tìm thấy nó, đừng mong ai rời khỏi đây.”
Hạ Thanh suýt quỳ xuống.
Chỉ vì lúc nãy mải xin link nước hoa một cô gái, lúc đầu thì rắn biến mất.
…
“Tạ Thanh Dã.”
Khi Giang Tòng ôm khi khôi phục dáng rắn xuất hiện, sắc mặt Hạ Thanh lập tức nhẹ nhõm hẳn.
“Rắn đây.”
Ánh mắt Tạ Thanh Dã gắt gao khóa chặt lấy .
“ tìm thấy nó ở ?”
Giang Tòng khẽ , ánh mắt thoáng qua chút trêu chọc:
“Nếu , nó lén tắm bắt gặp, tin ?”
Vu khống! nào !
suýt nữa há miệng lộ nanh.
Tạ Thanh Dã vỗ về :
“Em loại rắn như thế…”
!
ngoan ngoãn cọ tay .
ngờ phát hiện bất thường.
nâng lên:
“Tại em nóng thế ?”
thể , làm giải thích đây?
Giang Tòng bảo đây phản ứng bình thường khi động tình.
Còn triệu chứng thì thể tìm hôn một cái.
Như sẽ củng cố ước định chúng .
thật một .
“ lẽ đang hổ.” – Trong mắt Giang Tòng tràn nụ , thản nhiên liếc một cái, xoay rời .
…
Từ lúc lên xe, Tạ Thanh Dã một câu, đường viền quai hàm thì căng chặt.
nghĩ đang giận vì chuyện mất tích.
Để đánh mất một nuôi như thế, cảm thấy cho chút thể diện, để rằng nếu bỏ rơi một lầm.
Thế , dùng đuôi khẽ chạm chân , ý tha thứ .
Khuôn mặt đàn ông chút biểu cảm.
“Dỗ dành muộn màng? Hừ, từng ăn cái trò .”
Tự đa tình!
uốn éo bò xuống tìm Hạ Thanh đang trốn ở ghế .
hét ầm trời xin tha.
còn kịp đắc ý thì túm lên, lơ lửng giữa trung.
Giọng Tạ Thanh Dã mang theo chút giận dữ:
“Tạ tiểu xà, ăn em diễn nữa ?”
hừ lạnh:
“Đồ rắn háo sắc.”
Để tránh loạn động, trực tiếp nhét trong ngực.
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Rắn chắc, rắn rỏi.
ngay lập tức hương vị làm cho mê mẩn.
Cả gan chui khe hở nơi mấy chiếc cúc áo mở.
, rắn háo sắc, mà rắn tham ăn.
Tạ Thanh Dã dùng tay ấn chặt , cảnh cáo:
“Em mà còn bò loạn, sẽ cuộn em thành cái nơ treo luôn bây giờ.”
mà nóng quá!
Áp mới mát mẻ.
Nếu Tạ Thanh Dã thể giống Giang Tòng, chịu khó vuốt ve thì mấy.
nghĩ xong, thở lập tức khựng , cơ bụng siết chặt hơn.
Tối đến lúc ngủ, Tạ Thanh Dã vẫn nguôi giận, lạnh mắt bảo giữ cách với .
thèm còn gì nữa, chỉ mãi nghĩ: lúc nãy Hạ Thanh ngủ phòng nào nhỉ?
nên sang tìm ?
Ý nghĩ lóe lên, cửa khóa .
khi khép nốt cánh cửa sổ, Tạ Thanh Dã với gương mặt lạnh lùng bế thẳng lên giường.
“Em nhớ rõ, em rắn ai.”
“Hạ Thanh ngủ đập lung tung, một đ.ấ.m thôi một con rắn toi đời.”
“Vả … ” ánh mắt nhàn nhạt lướt qua, “... cơ bụng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.