Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Tổ Tông Vừa Ngầu Vừa Xinh, Bùi Tổng Ngày Đêm Nhớ Nhung

Chương 527: Là bù đắp, hay là sỉ nhục?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đêm khuya, trong khu biệt thự.

Một chiếc Maybach đen chậm rãi chạy sân, dừng cửa căn biệt thự sang trọng. Cửa xe phía mở , Bạch Trác Trì bước xuống , theo thói quen đưa tay bế Thịnh Nam Âm xuống xe, ngờ chậm một bước.

Thịnh Nam Âm nhận ý định , linh hoạt né tránh bàn tay , vòng qua bên Thịnh Nam Gia để xuống xe.

“…”

Bạch Trác Trì chỉ thấy buồn , khẽ nhướng mày, gì thêm, vòng qua đầu xe, sải bước đến bên cô, cởi áo khoác choàng lên vai cô, dặn dò:

“Buổi tối gió lạnh, mặc thêm chút .”

“Giờ cũng về đến nhà mà.”

Thịnh Nam Âm miệng thì , cũng từ chối thiện ý .

Cô thật sự sợ đàn ông lúc nào cũng thể nổi điên, khiến cô trở tay kịp.

Hơn nữa, bên cạnh còn Thịnh Nam Gia, nên cô chỉ ít chuyện thì hơn, khẽ kéo chặt áo khoác bước nhanh trong biệt thự.

Thịnh Nam Gia và Bạch Trác Trì thì một trái một , như hai hộ pháp theo sát bên cô.

“Thơm quá!”

Thịnh Nam Gia mũi thính, đầu tiên ngửi thấy mùi hương lan tỏa từ trong biệt thự , hai mắt sáng rực, sang đàn ông bên cạnh:

rể, dặn nhà bếp nấu món gì ngon thế?”

Cả ngày nay cô ăn mấy, nhất bao chuyện tối nay, bụng đói meo từ lâu.

Thịnh Nam Âm dép trong nhà, vô thức sang đàn ông thật cô cũng đói đến mức bụng dán lưng. Mùi thơm khiến chịu nổi.

Bạch Trác Trì chỉ khẽ, giúp cô treo áo khoác lên giá, :

“Mũi em cũng thính ghê. bảo nhà bếp hầm canh gà nhân sâm cho chị em, bồi bổ cơ thể. Hầm cũng nhiều lắm, lát nữa em nếm thử .”

, Thịnh Nam Gia vui mừng mặt:

quá! rể đặc biệt chuẩn cho chị, chắc chắn ngon lắm!”

Thịnh Nam Âm gì. Ba đến phòng ăn, giúp việc nhanh chóng mang một nồi canh gà nóng hổi. Nhân sâm trong nồi to và dài, còn táo đỏ, kỷ tử, đương quy những vị t.h.u.ố.c bổ.

giúp việc múc ba bát canh, đặt mặt từng , với Thịnh Nam Âm:

“Phu nhân, bà xem ông chủ đối xử với bà thế nào! Vì bà bồi bổ cơ thể mà ông đem cả củ nhân sâm trăm năm đấy. trả giá cao mua, ông còn bán cơ mà.”

Thịnh Nam Âm khẽ sững , ngẩng đầu sang đàn ông đối diện:

“Nhân sâm trăm năm?”

Bạch Trác Trì đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng:

“Em đừng chị Lưu quá, gọi ‘trăm năm’ cho oai thôi. Nhân sâm cũng nhiều loại, củ bình thường thôi, chẳng quý giá gì .”

giúp việc ý đồ , che miệng , cố ý “bóc mẽ”:

quý giá ư? Đây củ mà ông chủ năm năm bỏ hai triệu mua trong buổi đấu giá đấy. Ban đầu định để mừng thọ 75 tuổi lão gia, ai ngờ cuối cùng để cho cô Thịnh dùng.”

“Trời, đắt thế cơ ?”

Thịnh Nam Gia tròn mắt, suýt xoa, huých vai chị gái:

“Chị xem, rể vì chị mà chịu chi thế , thế còn gì! Chị nhất định trân trọng đấy.”

“...Em im .”

Thịnh Nam Âm tâm trạng rối bời, em gái ca ngợi mãi, bực bội liếc cô một cái cúi đầu lặng lẽ uống canh.

mù tất nhiên thấy rõ Bạch Trác Trì đối với thế nào.

, cô thật sự thể cho thứ : tình yêu.

Đó một bài toán vô nghiệm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cảm động và yêu, cô vẫn phân biệt rõ.

giúp việc lặng lẽ lui , khí trong phòng ăn trở nên phần kỳ lạ.

Thịnh Nam Gia chu môi, uống canh lẩm bẩm:

“Chị thật quý phúc .”

Nếu cô, gặp đàn ông tiền, địa vị, trai, yêu thương hết mực, sẵn sàng dâng tất cả những gì nhất cho cô nhất định sẽ hết lòng yêu .

Cùng phụ nữ, Thịnh Nam Gia thấy rõ chị gái với rể chỉ hời hợt bề ngoài?

Thịnh Nam Âm rõ câu đó, đáp, chỉ cúi đầu uống canh.

Thật , đây cô cũng từng nghĩ như nhất khi gặp Phó Yến An, trải qua những ngày tháng đau khổ cùng cực.

giờ đây… cô thể khống chế cảm xúc , cũng thể đổi trái tim chỉ rung động vì Bùi Triệt.

Thật lòng mà , Bạch Trác Trì càng đối với cô, cô càng thấy cảm kích xen lẫn áy náy.

Bạch Trác Trì cũng chỉ im lặng uống canh. quen với việc cô đáp , nên phản ứng cô chẳng khiến ngạc nhiên nữa.

Bỗng, bên tai vang lên giọng khẽ khàng:

“…Cảm ơn .”

Bạch Trác Trì sững , ngẩng đầu sang, thấy cô cũng đang . Trong đầu như tiếng nổ, trống rỗng một thoáng.

định gì đó, thì tiếp:

cho tài khoản , sẽ chuyển tiền nhân sâm cho .”

“…”

Sắc mặt Bạch Trác Trì lập tức trầm xuống, tâm trạng như đang tàu lượn rơi xuống vực thẳm.

câu đó, cảm giác như sỉ nhục.

đặt mạnh thìa xuống bàn, ánh mắt lạnh lẽo khuôn mặt nhợt nhạt cô, nghiến răng :

“Thịnh Nam Âm, trong mắt em, chỉ đáng thương đến mức đó ? Đến một củ nhân sâm cũng ‘trả tiền’ ?”

“…”

Thịnh Nam Âm nghẹn lời, vội giải thích:

, hiểu lầm . chỉ thấy nhân sâm quá quý, tiện nhận, nên dùng tiền để đền bù thôi.”

Bạch Trác Trì chẳng lọt tai chữ nào. Ánh mắt tối sầm, lạnh:

“Đền bù ? Trong mắt , đó chẳng khác gì sỉ nhục!”

bật dậy, cúi đầu cô, giọng đầy phẫn nộ:

“Thịnh Nam Âm, đừng quên, chúng ‘vợ chồng’. một thể thống nhất, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục! Cái em, còn em vẫn em. Em chuyện ‘bù đắp’ gì ở đây, còn đưa tiền mặt em gái em đang tát mặt đấy ?”

Giận dữ , vẫn quên nhắc cô về “ phận” vợ chồng họ công chúng.

Thịnh Nam Âm sững, lỡ lời, khẽ mím môi:

“Xin .”

“Thôi.”

Bạch Trác Trì lạnh giọng :

còn tâm trạng ăn nữa. Hai cứ ăn , lên phòng nghỉ đây. Tối nay hai chị em ở cùng .”

xong, rời .

khi đàn ông khuất bóng, Thịnh Nam Gia nhịn mà than:

“Chị , chị làm cái gì thế? chồng thế , chị sợ một ngày nào đó chị tự tay làm mất ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...