Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 567: Hạ Chiến, đừng để tôi coi thường anh
Giọng Hạ Xuyên lạnh nhạt và xa cách, chỉ một tiếng “Ngài Hạ” cũng đủ kéo giãn cách chú – cháu giữa hai , rạch ròi và lạnh lùng.
, gương mặt Hạ Chiến càng thêm u ám. thẳng dậy, cầm chai rượu bên cạnh rót đầy ly, nặng tay đặt chai xuống cạch! một tiếng vang khiến cả phòng im bặt. nâng ly lên, uống một lớn, bật khẽ đầy châm biếm:
“Ý ngài Hạ gì đây? hiểu lắm. Để đoán xem, ngài đang rằng tất cả những chuyện đều giật dây phía , và đó chính , ?”
Đầu dây bên im lặng vài giây, giọng trầm thấp vang lên:
“ tự đấy.”
“ đối phương làm gì, một điều chắc chắn chuyện làm nổi thì đừng hứa với khác!”
xong, Hạ Chiến khẽ bật , giọng mỉa mai:
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Thì nửa đêm ngủ, ngài Hạ gọi cho chỉ để bênh vực ‘cô Thịnh’. ngài thật sự yêu cô đấy.”
“…”
Hạ Xuyên nhíu mày, giọng giấu nổi bực dọc:
“ yêu , tới lượt bình luận. Còn thì ? luôn miệng chỉ cưới Thịnh Nam Âm thôi ? ‘yêu’ như , cứu cô ? như cô tình yêu chỉ giả vờ?”
đợi Hạ Chiến đáp, Hạ Xuyên lạnh giọng kết thúc:
“ cần giải thích. Hành động mới chứng minh tất cả. Hạ Chiến đừng để coi thường !”
xong, ông dập máy, thêm một câu.
Hạ Chiến chằm chằm màn hình điện thoại tối đen, khóe môi nhếch lạnh lùng:
“Thật … vô lễ.”
cầm ly rượu, lặng lẽ uống cạn. Cả đám xung quanh , cùng hướng mắt hiệu cho Hạ Lập Đình.
“…”
Hạ Lập Đình khổ sở nuốt nước bọt. Mấy sợ , chứ thì ?
Hạ Chiến nổi tiếng tàn nhẫn nhất trong giới thượng lưu thủ đô. Ai dám chọc , chỉ đường chết. Hạ Lập Đình từng nếm qua “bài học xương máu” , nên giờ sợ đến toát mồ hôi.
Dù bình thường pha trò trêu ghẹo, trong việc nghiêm túc, tuyệt đối dám đùa với như Hạ Chiến.
khí càng lúc càng nặng nề, cuối cùng Hạ Lập Đình cố gắng lấy can đảm, sát bên cạnh Hạ Chiến, rót thêm rượu cho :
“ Chiến, tam thúc gọi hả? Cùng một nhà, gì mà thể cho rõ? Căng thẳng làm gì chứ? Hơn nữa…”
dừng một chút, giọng hạ thấp, ẩn ý rõ ràng:
“Chuyện cô ... cũng còn cần tam thúc giúp mà.”
“ giúp ? Ha, khác nào bắt heo leo cây.”
Hạ Chiến nhếch môi, nhạt:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nếu ông giúp, thì tay từ lâu , chẳng cần đợi chúng mở miệng. Đến giờ vẫn án binh bất động, đoán xem vì ?”
“Vì ạ?”
Hạ Lập Đình tò mò thật sự. hiểu vì Hạ Chiến và Hạ Xuyên đều bình tĩnh đến lạ, trong khi tình hình căng như dây đàn.
“Bởi vì ông cũng bất lực thôi.”
Giọng Hạ Chiến trầm xuống, chút cảm xúc.
rõ, nếu Hạ Xuyên thật sự cách, thì ngay từ khi Thịnh Nhược Lan tìm tới cầu xin, ông mặt . Dù nể mặt cháu, ông cũng chẳng thể nỡ từ chối phụ nữ thầm thương suốt năm năm.
Chỉ một khả năng vụ án vượt khỏi tầm tay ông .
“ nghĩ… tam thúc cũng nỗi khổ riêng. Ở vị trí đó, những chuyện dù vẫn thể làm khác .”
Hạ Lập Đình gãi đầu, nhớ những lời Hạ Xuyên từng với mà kịp tiết lộ, thở dài:
“ Chiến, tự nghĩ cách , đừng trông cậy nữa.”
“ vốn trông cậy.”
Hạ Chiến giọng bình thản, ánh mắt lạnh như thép.
đặt ly rượu xuống thì điện thoại bàn rung lên. liếc màn hình, nhấc máy, giọng thấp:
“Tìm ?”
“, thưa ngài. Chúng đưa tới, đang ở ngoài cửa câu lạc bộ ‘Thiên Thượng Nhân Gian’. cần đưa ?”
“Ừ.”
đáp gọn, cúp máy, xoay điện thoại trong tay, ánh mắt sâu thẳm.
“ tới hả? Ai , đàn ông phụ nữ?” – Hạ Lập Đình tò mò.
“Đương nhiên phụ nữ.”
Ánh mắt Hạ Chiến lóe sáng, khóe môi nhếch lên nụ đầy ẩn ý.
“ ?”
Chỉ đến chữ “phụ nữ”, cả đám đàn ông lập tức háo hức. Dù quanh họ ít “gái phục vụ”, mấy cô đó trong mắt giới nhà giàu chẳng khác gì trò giải trí rẻ tiền. Còn do Hạ Chiến “đích gọi tới” thì chắc chắn khác nắm quyền lực kinh tế nửa nước, đầu Hạ gia, quyền lực và địa vị khiến ai cũng dè chừng.
Cả phòng nín thở về phía cửa.
đến hai phút , cửa mở . Ba vệ sĩ áo đen đẩy một phụ nữ đầu tóc rối bời.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
dẫn đầu cúi :
“Thưa ngài, đây cô Phó Tuyết Vi.”
Hạ Chiến ngẩng đầu, ánh rơi khuôn mặt tái nhợt phụ nữ.
Phó Tuyết Vi trông vô cùng hoảng loạn, áo quần lấm lem, chẳng còn chút dáng vẻ tiểu thư nhà giàu. Tuy , gương mặt cô vẫn còn nét thanh tú, đôi mắt long lanh như chú thỏ nhỏ lạc bầy sói yếu ớt, sợ hãi, khiến bất giác nảy sinh lòng thương hại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.